Chương 11

Tà áo nàng uyển chuyển thướt tha, mỗi lúc một gần, một làn hương thanh u dịu nhẹ lan tỏa khắp bốn bề, mãi không tan.

Mùi hương thoát ra từ thân thể nàng thật đặc biệt, tựa hoa mà lại như quả, ngọt ngào đến mê hoặc, khiến kẻ ngửi phải không tự chủ mà sinh tân dịch nơi miệng lưỡi, bụng dạ như lửa đốt.

Trong nháy mắt, cơn gió thoáng thổi qua, mùi hương kín đáo tỏa đầy.

Một tràng hạt đen được cung trang nữ tử tháo xuống, từ từ đặt lên cổ tay gầy gò, chi chít vết thương của thiếu niên:

“Từ nay về sau trong cung này, ngươi hãy nương tựa vào ta, mãi mãi nghe lời ta, vĩnh viễn không phản bội, có được không?”

Hồi ức chợt lóe, nam nhân khẽ cười lạnh nhạt: “Lời mẫu hậu răn dạy, suốt ba năm ngày đêm qua...”

“Nhi thần khắc cốt ghi tâm, nào dám lãng quên.”

Hắn tiếp lời:

“Vậy nên người hãy nhìn cho rõ, nhi thần sẽ ngồi lên ngai vàng đó, làm quân lâm thiên hạ như thế nào. Và sẽ khiến trăm quan văn võ Đại Việt bị trảm tại pháp trường ra sao.”

Mùi máu tanh nồng nặc, sự bạo tàn không thể kìm nén.

Quả nhiên hắn đã trở về để báo thù.

Quân phụ ruồng bỏ hắn, hắn liền phản Quân phụ; huynh đệ lừa hắn, hắn liền gϊếŧ huynh đệ; thiên hạ phụ hắn, hắn liền gϊếŧ hết người trong thiên hạ...

Trứng lành nào còn dưới tổ đã nghiêng? Hợp tác với kẻ như vậy, chẳng khác nào cầu lợi nơi miệng hổ.

Sau khi Chử Vọng rời đi, Khanh Nhu Chi cũng lê bước nặng nề trở về doanh trướng.

Nàng khẽ khàng xốc ống tay áo, lấy ra lọ thuốc độc bằng sứ, nhìn chăm chú một hồi rồi nhắm mắt lại.

Chẳng lẽ thực sự chỉ còn một đường là hạ độc Chử Vọng thôi sao?

Bóng nàng in trên bạt trướng, tóc cài trâm bới như mây vờn gió, dáng vẻ thanh thoát yêu kiều.

...

Sáng sớm, thiếu niên hôm qua lại tới, vừa thấy nàng đã mở miệng nói ngay:

“Ta có một câu, tỷ tỷ hãy chuyển lời tới Hoàng hậu nương nương thay ta.”

Hắn ta ôm một thanh kiếm, giọng nói trong trẻo:

“Tạ Báo biết che mặt, còn biết tự hổ thẹn. Đường Thử biết đổi ruột, còn biết tự hối lỗi.”

Khanh Nhu Chi thức trắng đêm, nghe vậy mà mơ hồ không hiểu.

“Không biết chữ sao?” Thiếu niên nhíu mày: “Vậy thì nhớ lấy câu này, đọc nguyên văn cho Hoàng hậu của các người nghe.”

“...”

Nàng trầm mặc một lát: “Đây là lời nguyên văn của Điện hạ sao?”

“Đương nhiên, đường huynh bị nàng hại thảm, lẽ nào chỉ một câu quy phục là có thể xóa bỏ?” Thiếu niên vẻ mặt kiêu ngạo, nhưng Khanh Nhu Chi lại nắm được hai chữ đường huynh, nhìn kỹ thấy hắn ta có nét quen.

Nếu người này là đường đệ của Chử Vọng, vậy hắn ta chính là con của Thân vương.