Chương 10

Vốn dĩ nàng cũng có thứ đó, nhưng vào đêm bảy năm về trước, nàng đã bị đánh gãy hết mọi xương cứng, rồi lại được đúc lại bằng máu thịt ở chốn thâm cung vắng vẻ.

Giờ đây, nàng đã chẳng còn là thiếu nữ ngây thơ ngày nào, cũng không còn những ảo tưởng viển vông nữa.

Lớp lông hồ ly trắng bao quanh chiếc cằm nhọn. Nàng nghiêng mặt, để lộ chiếc cổ thon dài trắng nõn: “Thϊếp đã bò ra từ thâm cung, biết rằng chỉ có kẻ sống sót mới xứng đáng nói chuyện tương lai. Người chết đi thì cũng chẳng còn gì nữa.”

Ánh mắt Chử Vọng khẽ lóe lên, tựa như câu nói này đã chạm đến sự đồng cảm trong hắn.

Có lẽ, tâm nguyện chung duy nhất mà họ từng có, chính là được sống sót ở nơi đầy rẫy hổ lang kia.

Chỉ vậy mà thôi.

“Nếu Điện hạ nguyện che chở cho thϊếp, che chở cả nhà họ Khanh, thϊếp và nhà họ Khanh nguyện vì Điện hạ mà dốc hết sức lực.”

Nàng biết, điều hắn cần nhất lúc này là danh chính ngôn thuận, mà nàng thân là Hoàng hậu, nắm giữ lục cung, có thể giúp hắn bớt đi rất nhiều phiền phức không cần thiết.

Chử Vọng nhìn nàng chằm chằm, đột nhiên vỗ tay tán thưởng:

“Hoàng hậu nương nương quả là một Hoàng hậu tốt, là thê tử hiền hậu của phụ hoàng.”

Khanh Nhu Chi mím chặt đôi môi đỏ mọng, mặc cho hắn châm chọc.

Đôi mắt trong veo dưới hàng mi dài và cong như hai vũng nước mùa xuân, khẽ lay động.

Ai ngờ, hắn lại cúi người xuống rồi thì thầm ở bên tai nàng:

“Nhưng, lời đầu hàng của nương nương, ta không tin một chữ nào.” Giọng nói trầm bổng, trong trẻo như tuyết, khiến vành tai nàng tê dại. Cảm giác tê dại lan đến tận đáy lòng.

“Yêu cầu của nương nương, ta cũng sẽ không đồng ý.”

Nói rồi, hắn cất bước rời đi, để nàng đứng lại ở nơi đó một mình.

Tà áo choàng đen tuyền lướt qua cỏ cây xào xạc, thoáng chốc đã hòa vào màn đêm u tối.

Nàng không kìm được mà thốt lên:

“Chử Tuế Hàn!”

Bóng lưng cao lớn kia khựng lại bởi ba chữ đó.

Khanh Nhu Chi mím nhẹ môi, cố kìm nén nỗi kinh hãi đang trào dâng trong lòng, khẽ thốt: “Năm đó bổn cung đã cứu ngươi một mạng, lại tiến cử ngươi với Bệ hạ.”

“Ngươi thân là chánh quan Bắc Trấn Phủ Tư, quản Chiếu Ngục, uy phong lẫm liệt, người đời vừa hận vừa sợ. Duy chỉ có bổn cung thường xuyên tấu lên Thánh thượng lời hay ý đẹp, giúp ngươi phô trương thanh thế.”

“Thế mà ngươi đã báo đáp bổn cung như thế nào? Ngươi lại gϊếŧ đi thúc thúc ruột thịt của bổn cung!” Giọng nàng run run, chất vấn:

“Ngươi quên rồi sao, lời ngươi đã từng hứa với bổn cung?”