Tịch Vân Diêu trở về Ngọc Tẩm Điện. Vừa đẩy cửa ra, nàng đã thấy Phó Dạ Kỳ ngồi ngay bàn tấu chương, dáng vẻ ung dung mà trầm tĩnh. Ánh đèn dầu chiếu xuống sống lưng thẳng tắp của hắn, từng nét bút đều thong thả, mềm mại như đang họa chứ không phải viết sớ.
Dạo gần đây, Phó Dạ Kỳ sai người đặt riêng một bộ bàn ghế tinh xảo rồi đưa thẳng vào một góc Ngọc Tẩm Điện. Từ đó, hắn chẳng buồn quay lại thư phòng nữa, chỉ cần ngồi yên một chỗ, mọi việc vẫn được xử lý gọn gàng.
“Hôm nay nàng vào Cảnh Hoa Cung, có vui không?”
Hắn hỏi, nhưng tay không hề dừng lại, nét bút liên tục lướt trên mặt giấy.
Tịch Vân Diêu nghe vậy liền thở dài, kéo ghế ngồi sát bên hắn. Vừa ngồi xuống, nàng chống cằm một tay, tay còn lại nghịch nghiên mực như thể đang... trút giận lên nó.
“Chẳng có gì vui cả...” Nàng nói thật. Không vui thì thôi, lại còn thêm phiền toái.
Thấy nàng ủ rũ như quả mèo nhỏ bị dầm mưa, Phó Dạ Kỳ hơi nhướn mày. Hắn viết thêm vài nét rồi treo bút lông lên giá, bắt đầu gấp sớ thành cuộn tròn, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát.
“Sao vậy?”
Trong mắt hắn, mấy cuộc tụ tập của phu nhân vốn chỉ là hình thức. Mẫu thân và tổ mẫu hắn lại càng không phải kiểu người bắt nàng phải học mấy thứ nữ công nặng nhọc. Cùng lắm là xem ra mắt cho biết, chứ dạy nàng thì hắn biết chắc nàng chẳng tiếp thu nổi.
Tịch Vân Diêu nghĩ ngợi một lát. Dù sao nàng và hắn đã thành thân cũng được gần ấy tháng, ngoài Phó Chiêu Chiêu ra, trên đời này chỉ có Phó Dạ Kỳ là người nàng có thể yên tâm mà thổ lộ hết mọi chuyện.
“Hôm nay Mẫu thân có tổ chức cuộc thi thêu thùa gì gì đó… Nhưng mà mọi người chê ta làm xấu.”
Vừa nói đến đó, khuôn mặt thanh tú liền xụ xuống. Nàng chống tay lên bàn, nằm bò ra, giống như bông hoa bị héo nửa buổi. Lúc nãy đối phó đám phu nhân quyền quý, nàng còn phải ráng diễn trò khóc lóc một phen. Nhưng giờ đối diện với hắn, nghĩ đến cảnh mình bị công kích, bị cô lập, nàng chỉ thấy sống mũi cay cay. Đôi mắt anh đào bắt đầu hoe đỏ, mí mắt run run.
Phó Dạ Kỳ nhìn thấy sắc mắt nàng biến đổi từng chút, trong lòng cũng mềm đi. Hắn thật không ngờ lại có người dám chê nàng. Nhất là nàng - cái người hễ bị ai bắt nạt thì suy nghĩ đến nửa ngày, giống hệt đứa trẻ ngoan không được cho kẹo rồi bị người khác đẩy sang bên cạnh. Nghĩ tới cảnh sau này hễ thấy hắn là nàng lại trưng bộ mặt đưa đám, hắn liền cảm thấy đau đầu.
Hắn đưa tay đặt lên má nàng, véo nhẹ.
“Thế nàng thêu gì?”
Tịch Vân Diêu chần chừ một chút rồi lấy trong áo ra thứ mình đã cực khổ hoàn thành - một con gấu bông nhỏ. Nàng muốn vứt đi, nhưng lại không đành lòng. Dù sao đó cũng là một nén hương miệt mài của nàng mà.
Phó Dạ Kỳ nhận lấy. Chú gấu bông màu nâu được chìa ra từ đôi tay nhỏ xíu của nàng. Khi hắn vừa chạm vào, nàng đã lập tức rụt tay giấu vào vạt áo như sợ bị cướp mất.
Quả thật… nó xấu. Nhưng hắn biết rõ nàng đã cẩn thận đến mức nào để làm ra thứ này. Chỉ tưởng tượng cảnh nàng cầm kim khâu, đôi mắt tròn xoe, tay run run cố gắng tạo dáng cho nó thôi, hắn đã suýt bật cười.
Thấy khóe môi hắn giật giật, nàng liền bĩu môi, vẫn nằm bò trên bàn, quay mặt sang chỗ khác. Giọng nàng nghèn nghẹn:
“Ngài không thích thì trả lại ta. Đừng cười như thế…”
Tịch Vân Diêu mở to đôi mắt long lanh, nhìn hắn như không tin nổi. Nàng cứ nghĩ chú gấu bông đó sẽ khiến hắn bật cười chê bai, vậy mà… hắn lại nói như thế.
Nàng khẽ gật đầu.
Phó Dạ Kỳ thấy vậy thì hài lòng. Tưởng nàng sẽ giữ làm của riêng, hắn chỉ thuận miệng hỏi thử, không ngờ nàng lại đưa cho hắn dễ dàng đến vậy.
Nhưng như nhớ ra điều gì, hắn kéo nàng tựa vào lòng mình. Rõ ràng là hai người hai ghế, vậy mà ngồi một lúc lại thành như dùng chung một ghế. Bàn tay hắn chậm rãi vỗ nhẹ lưng nàng, trấn an, rồi hỏi nhỏ:
“Vân Diêu, hôm nay ai nói gấu bông nàng làm không đẹp?”
Tịch Vân Diêu cũng không bài xích sự gần gũi này. Ngược lại, nàng còn hơi dựa vào hắn, giọng nghèn nghẹn vì vừa khóc xong:
“Ta không nhớ nổi mấy vị phu nhân đó là ai… Ta mới gặp lần đầu. Nhưng mà…”
Hắn cúi đầu nhìn nàng: “Sao vậy?”
Nàng lắc đầu một chút, rồi nói tiếp:
“Chỉ là Thân phi muốn xem thành quả của ta. Ta không muốn đưa, nhưng nếu ta từ chối thì lại bị nói là không ngoan…”
Nàng hít hít mũi.
“Đến lúc đưa rồi, thì cả Thân phi lẫn mấy vị phu nhân đều chê xấu…”
Phó Dạ Kỳ nghe vậy thì im lặng.
Tay hắn vẫn vỗ nhẹ lưng nàng, nhưng ánh mắt đã trầm xuống.
Hắn nhớ rất rõ: Thân Quỳnh là phi tần của phụ hoàng hắn. Bình thường hắn chẳng đắc tội với bà ta; còn Tịch Vân Diêu thì mới vào cung, càng không có lý do gì để bà ta nhắm vào.
Chỉ là… Thân Quỳnh vốn có giao hảo tỷ muội với Vũ Lạc Thanh.