Sáng hôm sau, Tịch Vân Diêu tỉnh dậy, mắt còn ngái ngủ, đầu óc mơ màng. Nàng có cảm giác như đang ôm một con gấu bông to tướng. Nhưng con gấu bông này lại biết thở, hơi thở phả lên trán khiến nàng thấy man mát, ngứa ngáy, từ đó dần tỉnh táo.
Mở mắt ra, điều đầu tiên nàng nhìn thấy là gương mặt sáng bừng của Phó Dạ Kỳ. Hắn cũng đang mở mắt, dõi theo nàng không chớp. Ánh mắt vốn sắc lạnh, nhưng nàng lại thấy trong đó có chút dịu dàng. Đôi môi mỏng mím chặt, hắn lặng im nằm đó.
Còn nàng thì giống hệt một con gấu túi, tay quàng cổ hắn, chân còn gác lên eo hắn. Cảnh tượng này khiến nàng hoảng hồn, lập tức bừng tỉnh, buông hắn ra rồi lùi lại mấy bước.
Phó Dạ Kỳ chậm rãi ngồi dậy. Mái tóc dài đen xõa xuống eo, thân mặc áo ngủ trắng tinh, hắn nhìn nàng khẽ cười. Trong mắt Tịch Vân Diêu, dáng vẻ ấy chẳng khác nào hồ ly tu luyện ngàn năm, quyến rũ đến mê hồn. Mà khổ nỗi, nàng lại là kẻ mê sắc đẹp, chỉ tiếc không thể nhảy bổ tới ôm hắn thêm một lần nữa.
Nàng ôm chăn, co ro ngồi một góc. Phó Dạ Kỳ cất giọng trầm khàn còn vương hơi buồn ngủ:
"Nàng dậy rồi à?"
Tịch Vân Diêu không dám mở miệng, chỉ gật đầu liên hồi.
Hắn thấy nàng gật đầu như gà mổ thóc thì ánh mắt càng thêm ý cười, thong thả gọi Ninh Ninh ở ngoài bước vào.
Ninh Ninh vội tới cùng dàn nha hoàn quen thuộc, lần này có thêm cả Tiểu Cẩm.
Phó Dạ Kỳ nhanh chóng chỉnh trang lại y phục, động tác khoác áo ngoài, buộc gọn mái tóc dài thành thục vô cùng. Tịch Vân Diêu nhìn hắn phản chiếu qua chiếc gương đồng, liền biết rằng mọi ngày hắn đều tự mình sửa soạn.
Ninh Ninh tiến lên hầu hạ nàng rửa mặt. Vừa định chỉnh trang cho nàng, giọng trầm thấp của Phó Dạ Kỳ từ phía sau đã vang lên:
"Các ngươi ra ngoài đi, ta sẽ giúp nàng."
Đám nha hoàn thoáng do dự, nhưng cuối cùng cũng đặt khay trang sức xuống bàn, hành lễ lui ra. Tiểu Cẩm lặng lẽ ghi nhớ chuyện này, bụng nghĩ chắc chắn phải bẩm báo lại với Thái hậu, rồi cũng cùng lui theo.
Ninh Ninh còn đứng lưỡng lự, không nỡ bỏ chủ tử lại. Nhưng chỉ cần chạm vào ánh mắt cảnh cáo lạnh băng của Phó Dạ Kỳ, nàng ta đã rùng mình, vội hành lễ, nhớ tới lời dặn dò trước kia của Tịch Vân Diêu về Tiểu Cẩm. Trong lòng nàng ta hiểu rõ, việc Thái tử làm không đơn giản chỉ để qua mắt Thái hậu. Chuyện ngủ chung, chuyện tự tay chỉnh trang, thậm chí cả việc hắn kiên quyết cưới chủ tử nàng thì tất cả đều nói lên hắn có tâm tư riêng.
Nghĩ vậy, Ninh Ninh càng thấy vị trí của Tịch Vân Diêu trong lòng Thái tử là phúc phận lớn, là chỗ dựa vững chắc. Nàng ta chỉ biết khẽ cúi đầu, lui xuống.
...
Trong phòng chỉ còn lại thiếu nữ trước gương đồng và nam nhân phía sau.
Phó Dạ Kỳ thấy nàng ngồi cứng đờ, giọng dịu xuống:
"Trước kia ta và nàng bên nhau, ta từng búi tóc cho nàng. Giờ thành thân rồi, ta lại muốn một lần nữa tự mình làm cho nàng."
Tịch Vân Diêu nhìn hắn trong gương, thấy đôi mắt hắn cụp xuống, môi khẽ mấp máy. Nàng không khỏi thầm nghĩ rằng vị Thái tử này quả thật dối trá không chớp mắt, đến biểu cảm cũng y như thật. Nếu nàng đúng là ngốc, có lẽ đã tin ngay lời nói ấy.
Nghĩ thì nghĩ, nhưng đến khi mở miệng, nàng chỉ cười ngây ngô:
"Thật vậy sao? Vậy thì ngài búi tóc cho ta đi."
Phó Dạ Kỳ khẽ nhếch môi, như vừa đạt được tâm nguyện. Hắn chậm rãi chải mái tóc đen mượt, động tác ôn nhu mà thành thục, từng sợi tóc được vuốt thẳng, búi gọn gàng.
Vừa búi xong, ánh mắt hắn dừng lại nơi khay trâm vàng. Tịch Vân Diêu còn đang ngập ngừng chọn món mình thích thì hắn đã rút một chiếc, thẳng tay cài lên tóc nàng, không cho nàng cơ hội quyết định.
Hắn ngắm thành quả, như thưởng thức một bức họa tinh xảo. Đầu ngón tay chạm nhẹ vào tóc mai nàng, rồi hắn cúi xuống, kề sát bên tai, hơi thở nóng hổi phả ra. Trong gương đồng, bóng hai người sát gần đến mức mập mờ.
Tịch Vân Diêu cứng người, nhưng lại không dám né tránh. Một phần sợ hắn nghi ngờ, phần khác thì thật sự là hắn quá đẹp.
"Đẹp lắm." Hắn khẽ nói, giọng trầm khàn vang bên tai, như muốn thiêu đốt lòng nàng.
Nàng ngẩn ngơ, lại cười ngốc nghếch, lí nhí đáp:
"Thật sao? Vậy ngày nào ngài cũng búi cho ta đi, như thế ta chẳng cần chải đầu nữa."
Hắn khẽ bật cười, ánh mắt càng thêm sâu thẳm.