Tối đến, Tịch Vân Diêu chỉnh trang, cởi hết ngoại bào, chỉ mặc một thân áo trong mỏng nhẹ thường để ngủ. Nàng nằm nghiêng sát mép giường, gần phía tủ, thở thật khẽ như muốn giảm đi sự tồn tại của chính mình.
Vì sao nàng lại như thế? Bởi vị Thái tử kia đang ung dung ngồi đọc tấu chương ngay trong Ngọc Tẩm Điện. Bề ngoài nàng ngốc nghếch, nhưng trong tâm lại rất tỉnh táo. Chỉ cần nghĩ đến cảnh hai người, một nam một nữ, cùng nằm trên giường, gương mặt Tịch Vân Diêu đã đỏ bừng.
Đang mải suy nghĩ, giường bên cạnh bỗng lún xuống. Phó Dạ Kỳ đã nằm xuống, ngoại bào cởi bỏ, mái tóc đen dài xõa ra khiến hắn trở nên yêu mị khác thường, mang theo sức hút khiến nàng ngẩn người nhìn hắn rất lâu.
Nhận ra ánh mắt dò xét kia, Phó Dạ Kỳ vừa đắp chăn, mắt hướng lên trần, giọng nói khẽ vang:
“Chưa ngủ sao?”
Nghe thấy hắn hỏi, Tịch Vân Diêu lập tức chột dạ, vội rời mắt đi. Một lúc lâu sau nàng mới đáp nhỏ:
“Ngài nói ngài và ta ngủ chung giường mà. Hồi trước chỉ có mẫu thân nằm cùng ta, nên bây giờ thấy hơi lạ.”
“Lạ?” Phó Dạ Kỳ nhướn mày.
Nàng quay sang nhìn hắn, khẽ ừ một tiếng.
Lúc này hắn mới trở mặt nhìn nàng. Mái tóc đen dài rũ xuống, nàng lại kéo chăn che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt trong sáng. Đôi mắt ấy khiến hắn chợt nhớ đến dáng vẻ nàng thuở nhỏ, lúc này trông ngoan đến lạ.
Nghĩ đến đây, chẳng biết trong lòng khởi lên điều gì, hắn nghiêng người về phía nàng, ánh mắt nheo lại như muốn khóa chặt hình bóng kia, giọng nói khẽ thấp xuống:
“Nàng… từng cứu một đứa trẻ suýt chết đuối, đúng không?”
Hắn hỏi xong, trong lòng chỉ còn mong nàng nhớ ra. Nhưng đó chỉ là hi vọng. Bởi hắn biết nàng đã quên quá nhiều chuyện, ngay cả tên phụ mẫu và đệ đệ, lâu ngày không gặp cũng đã lãng quên, huống hồ chuyện từ bao năm trước.
Tịch Vân Diêu nghe vậy, lập tức đoán ra hắn đang nhắc đến lần nàng cứu hắn khi còn nhỏ. Nhưng nàng lại không hiểu rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.
“Sao điện hạ lại hỏi? Quả thực ta từng cứu một đứa trẻ.” Nàng chớp mắt, nhẹ nhàng đáp.
Câu trả lời ấy khiến Phó Dạ Kỳ bất ngờ. Ánh mắt âm u thoáng hiện lên tia sáng, nhưng rất nhanh đã biến mất.
Hắn lại hỏi:
“Vậy nàng còn nhớ hắn trông thế nào không?”
Trong lòng hắn khát khao nàng có thể nhớ lại.
“Có chứ! Ta mới cứu hắn được hai tuần, đương nhiên còn nhớ rõ.”
Tịch Vân Diêu tất nhiên không thể nói thật là đã mấy năm trước. Nhưng hiện giờ nàng đang giả ngốc, trí nhớ cũng giống như một đứa trẻ năm sáu tuổi. Khi ấy nàng quả thực đã cứu hắn, nên nói thành “hai tuần” cũng hợp lý.
“Hai tuần trước?” Phó Dạ Kỳ hơi cau mày, nhưng lập tức nhớ ra trí nhớ của nàng chỉ dừng lại ở tuổi thơ. Hắn liền hỏi tiếp:
“Hắn trông ra sao?”
Trong đầu Tịch Vân Diêu thoáng qua ý nghĩ vị Thái tử này có chút kỳ lạ. Hắn muốn biết dáng dấp thuở nhỏ của chính mình, lại còn đi hỏi nàng - ân nhân cứu mạng. Nàng từ tốn sắp xếp lời lẽ, rồi chậm rãi đáp:
“Đứa trẻ ấy rất dễ thương…”
Nói rồi, nàng ngắm nghía gương mặt hắn, như đang so sánh, rồi khẽ reo:
“Có nét giống ngài vô cùng.”
Câu trả lời khiến hắn thỏa mãn đến cực độ. Nàng còn nhớ, thế là đủ.
Nhưng nàng lại nói tiếp:
“Có điều… nếu thật sự là điện hạ, vậy thì lớn nhanh quá.”
Phó Dạ Kỳ suýt bật cười, nhưng kìm lại. Nàng ngốc nghếch, hắn phải giải thích để tránh nàng hoang mang. Dù sao, một đứa trẻ sáu tuổi sau hai tháng mà đã cao hơn nàng cả cái đầu thì đúng là vô lý.
Hắn dịu giọng:
“Nàng hiện tại mất đi vài đoạn ký ức, nên không nhớ rõ chuyện quá khứ. Thực ra việc đó đã xảy ra gần mười năm trước, còn ta và nàng bây giờ đã là phu thê.”
Đang lúng túng, Tịch Vân Diêu chợt hỏi bâng quơ:
“Vậy sao ta và ngài lại thành phu thê?”
Nói ra rồi, nàng chỉ muốn chui xuống đất. Sao lại đi hỏi Thái tử cao lãnh câu ấy? Nàng vốn chờ đợi một câu trả lời như vì trả ơn, hay do phụ mẫu định sẵn…
Nhưng ánh mắt hắn lại sâu thẳm khó dò, tựa như muốn xuyên thấu tim nàng. Giọng nói trầm thấp cất lên:
“Ta và nàng đôi bên tình nguyện, vốn đã yêu nhau, mới kết thành phu thê.”
Tịch Vân Diêu suýt há hốc mồm vì lời lẽ trắng trợn. Đường đường Thái tử điện hạ, lại có thể thản nhiên lừa dối đến vậy. Nếu nàng thật sự ngốc nghếch, e rằng đêm nay bị hắn dắt đi động phòng, nàng cũng sẽ đi theo. Nhưng nàng vẫn còn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Thấy gương mặt nàng đỏ bừng, nơi khóe mắt còn long lanh nước, nàng vừa định mở miệng, thì Phó Dạ Kỳ đã chặn ngang:
“Thôi, nghỉ ngơi đi. Ngủ thôi.”
Dứt lời, hắn vung tay, ánh sáng le lói trong điện lập tức tắt ngấm.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy từng nhịp thở của nhau. Tịch Vân Diêu nhanh chóng thấy mí mắt nặng trĩu, rồi từ từ khép lại.