Chương 7: Tiểu Cẩm là người bên cạnh Thái hậu

Quay trở lại Ngọc Tẩm Điện đã là tối. Tịch Vân Diêu ngồi chờ cạnh chiếc bàn thấp đầy rẫy sơn hào hải vị. Nàng và hắn tuy không chung giường, tối đến Phó Dạ Kỳ thường về thư phòng, nhưng không có nghĩa lúc nào cả hai cũng xa cách. Hắn có điều gì mới mẻ, thú vị đều sai người đưa đến cho nàng. Nói là không thân mật thì cũng hơi quá. Giờ đây, nàng vẫn như thường lệ, đợi hắn đến rồi mới bắt đầu ăn cơm.

Tịch Vân Diêu thẫn thờ ngồi ở một bên, tay chống cằm, ánh mắt dường như bay xa tận trời cao.

Đến khi một thân hắc bào ngồi xuống cạnh bên, nàng vẫn chẳng hề nhận ra.

Phó Dạ Kỳ vừa ngồi, đã thấy ánh mắt nàng thất thần. Hắn đưa tay vén lọn tóc mai rủ xuống, khẽ gài ra sau tai nàng.

Cảm giác ngứa ngứa khiến nàng giật mình, bắt gặp gương mặt Phó Dạ Kỳ đang gần kề, trong khoảnh khắc liền nhập tâm lại dáng vẻ ngốc nghếch thường ngày.

"Ngài đến rồi ạ?" Nàng chớp chớp mắt, môi đỏ khẽ động.

Phó Dạ Kỳ chỉnh xong tóc cho nàng, mới quay về vị trí đối diện, khẽ “ừm” một tiếng.

Hai người bắt đầu dùng bữa. Đám nha hoàn đã lui ra từ trước.

Hắn nhìn dáng vẻ nàng ăn uống bình thường, lại nhớ đến ánh mắt ngẩn ngơ khi nãy, liền trầm giọng hỏi:

“Tịch Vân Diêu, vừa rồi nàng đang nghĩ gì vậy?”

Hắn hỏi, nhưng không mong nhận được câu trả lời quá rõ ràng. Chỉ là trong lòng vẫn muốn biết, rốt cuộc vì điều gì mà nàng ngẩn người đến thế.

Nghe vậy, Tịch Vân Diêu nói thật, nhưng lời lẽ lại ngây ngô chẳng khác gì một đứa trẻ.

“Điện hạ, ta nghe nói có một nha hoàn mới đến. Nàng ta xinh đẹp lắm a.”

Phó Dạ Kỳ nhướn mày, ngẩng lên nhìn nàng. Trong mắt hắn lúc này, nàng hệt như hài tử vì vẻ đẹp của người khác mà tỏ ra vui mừng. Hắn khẽ chau mày, trong lòng thầm cười một cái, chắc nàng cũng không biết rằng nàng cũng vô cùng xinh đẹp.

Ý nghĩ trong tâm một kiểu, lời thốt ra lại thành một kiểu khác:

“Vậy nàng có thích nàng ta không?”

Tịch Vân Diêu thoáng sững người. Hắn lại đi hỏi ý kiến nàng? Nếu biết Tiểu Cẩm là người bên cạnh Thái hậu, hẳn hắn đã sớm đuổi đi. Nay hắn hỏi như vậy, chứng tỏ hoàn toàn không hay biết gì.

Nàng nhanh chóng trở về bộ dáng ngốc nghếch ban đầu.

“Thích ạ. Nàng ta vừa xinh đẹp, vừa khéo léo, lại còn tặng ta quạt giấy với thuyền gỗ nữa.”

Động tác gắp thức ăn của Phó Dạ Kỳ khựng lại. Quạt giấy và thuyền gỗ chính là hai món đồ chơi nàng thích nhất. Khi Tịch Vân Diêu mới nhập cung, Thái hậu từng ban cho nàng hai vật ấy. Người biết việc này ít đến mức đếm trên đầu ngón tay. Một nha hoàn như Tiểu Cẩm lẽ ra không thể nào rõ. Vậy mà nay, lại đem chính những món đó tặng nàng.

Hắn thấy quá đỗi kỳ lạ.

Trong lòng đã dấy lên nghi ngờ, nhưng nhìn nụ cười ngốc nghếch kia, hắn chỉ đành nuốt suy nghĩ xuống. Nói ra, e nàng cũng chẳng hiểu. Hắn quyết định tự mình điều tra.

Phó Dạ Kỳ liền chuyển sang chuyện khác:

“Nghe nói hôm nay Phó Chiêu Chiêu đến tìm nàng?”

Trong mắt hắn, Phó Chiêu Chiêu là người cẩn trọng, tỉ mỉ. Với những tiểu thư bên ngoài, nàng chẳng mấy khi thân thiết, huống hồ còn là một Thái tử phi mới nhập cung. Vậy mà hắn nghe Hoàng hậu nói Chiêu Chiêu vô cùng quý mến Tịch Vân Diêu, trong lòng khó tránh khỏi lo lắng.

Nhưng sự thật lại khác. Tịch Vân Diêu ngây ngô đáp:

“Chiêu Chiêu tỷ tỷ rất tốt, còn tặng chúng ta giỏ hoa quả kìa.”

Nói rồi, nàng chỉ về phía giỏ quả đặt ở bàn bên. Hắn nhìn theo, quả nhiên là loại trái cây hiếm gặp trong cung, chắc hẳn tốn không ít tâm tư mới mang được vào. Lúc này hắn mới yên tâm đôi chút về vị tỷ tỷ có phần kỳ lạ kia.

Tịch Vân Diêu ngừng một chút, rồi nói tiếp:

“Điện hạ, Chiêu Chiêu tỷ tỷ còn bảo rằng nha hoàn mới kia từng hầu hạ trong Vĩnh Thọ Cung. Tỷ ấy nói nếu ta nhớ Tổ mẫu, có thể nhờ Tiểu Cẩm truyền lời.”

Nàng nhìn thấy nét mặt hắn khẽ biến đổi, liền nhoẻn miệng cười:

“Như vậy ta có thể nhờ Tiểu Cẩm mang đồ chơi đến cho Tổ mẫu, chẳng phải rất hay sao?”

Nàng vừa dứt lời, đã thấy khuôn mặt Phó Dạ Kỳ tối lại, khiến nàng rùng mình. Bình thường hắn như một đoá hoa cao lãnh, nay lại toát ra khí tức đáng sợ, nàng thoáng hối hận vì nói hắn biết.

Phó Dạ Kỳ nghe nàng nói xong, không nhanh không chậm biết được Tiểu Cẩm là người bên cạnh Thái hậu. Hắn ít khi vào Vĩnh thọ cung, nên hoàn toàn không biết bên cạnh Tổ mẫu mình có nha hoàn như vậy. Nhưng Phó Chiêu Chiêu thì lại khác, ra vào như cơm bữa, nên nàng ta biết là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Vậy thì, chắc hẳn trong Đông cung có nội gián, truyền tin nàng và hắn không ngủ chung giường ra ngoài, hắn sẽ điều tra rõ ràng.

Còn về phần vì sao Phó Chiêu Chiêu lại nói điều này cho Tịch Vân Diêu biết. Phó Chiêu Chiêu biết thừa rằng nàng bị ngốc, vậy thì có nghĩa là Chiêu Chiêu lợi dụng nàng để cảnh cáo cho hắn biết. hắn chằng hề cảm thấy biết ơn, nàng ta không nói, hắn sẽ tự điều tra ra.

Nghĩ vậy, hắn ngước mắt nhìn Tịch Vân Diêu đang rụt cổ sợ sệt, bất lực hơn cả.

Dĩ nhiên, hắn không thể biết rằng Tịch Vân Diêu cố tình hé lộ chuyện ấy.

“Lại đây.” Phó Dạ Kỳ vẫy tay, giọng trầm thấp tựa như ma lực.

Tịch Vân Diêu liền nghe theo, ngồi xuống bên cạnh hắn.

Hắn nâng tay, vuốt nhẹ gò má nàng, đầu ngón tay trượt qua dái tai khiến nàng ngứa ngáy, nghiêng đầu hỏi nhỏ:

“Điện hạ, vì sao ngài lại vuốt má ta?”

Phó Dạ Kỳ nghe vậy, suýt bật cười. Nàng chẳng biết đây vốn là sự mập mờ thân mật của một cặp tình nhân.

Hắn cúi xuống, chậm rãi nói:

“Tịch Vân Diêu, từ khi thành thân đến nay, ta và nàng chưa từng chung giường. Đêm nay, ta ở lại Ngọc Tẩm Điện cùng nàng.”

Nghe đến đó, Tịch Vân Diêu thoáng sững người, nhưng nhanh chóng bình tĩnh. Chắc hẳn hắn đã nhận ra Tiểu Cẩm là tai mắt của Thái hậu, việc ngủ riêng phòng không thể tiếp tục.

Khoảng thời gian sắp tới, e rằng cả hai phải diễn trọn một vở kịch phu thê ân ái trước mắt người khác.

Nàng chớp chớp mắt, khẽ đáp:

“Được ạ.”