Sau khi rời khỏi Vĩnh Thọ Cung, trên con đường dài hẹp lát đá dẫn ra ngoài xe ngựa.
Chiếc bóng của đôi phu thê mới cưới sóng bước bên nhau in lên bức tường, phía sau là dàn thị nữ, cuối cùng là hai thị vệ theo sát.
Không ai nói lời nào cho đến khi họ bước lên chiếc xe ngựa dừng sẵn ngoài cung.
“Phó Chiêu Chiêu tỷ ấy có làm khó nàng không?” Phó Dạ Kỳ mở miệng, giọng nói trầm thấp phát ra từ thanh quản.
Làm khó nàng? Thật sự không có. Nhờ lần tiến cung hôm nay mà Tịch Vân Diêu mới có dịp gặp lại người bạn thân thời hiện đại. Hai người còn tiếc không thể ở lại lâu hơn, chứ đâu có chuyện làm khó.
“Không ạ. Sao ngài lại hỏi vậy?” Tịch Vân Diêu chớp chớp đôi mắt long lanh.
Phó Dạ Kỳ nhìn nàng một lúc lâu. Chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại hỏi câu ấy. Nàng vốn ngốc nghếch, làm sao phân biệt được người tốt kẻ xấu. Nghĩ đến đó, chẳng biết vì sao hắn lại muốn dạy nàng cách phân biệt rõ ràng.
Thế nhưng lời nói đến bên môi, hắn lại thôi, cuối cùng chỉ thản nhiên thốt: “Được rồi, tỷ ấy không làm gì nàng thì cũng tốt.”
Tịch Vân Diêu mờ mịt gật đầu, trong lòng thầm nghĩ vị Thái tử này lại làm sao nữa đây.
...
Một tuần nàng ở Đông cung, quả thật chẳng có gì để chê.
Sáng, vốn là người lười vận động, nàng ngủ đến tận gần trưa mới tỉnh. Ăn xong lại ngủ. Chiều, nàng thảnh thơi nằm phơi mình trên chiếc ghế tre dài trước cửa. Tối, dùng bữa xong lại leo lên giường. Ngày nối ngày thành vòng lặp, đến mức nàng ngỡ mình đã tăng thêm vài cân.
Vị Mama quản lý trong phủ tỏ ra bất mãn. Bà ta cho rằng hành vi ấy không hợp lẽ một nữ tử, huống hồ thân phận nàng lại là Thái tử phi cao cao tại thượng.
Nhưng khi bà ta bẩm báo với Thái tử, lúc ấy Phó Dạ Kỳ đang ngồi trong thư phòng đọc tấu chương, hắn chẳng buồn liếc mắt, chỉ nhàn nhạt đáp: “Nàng là Thái tử phi của ta, ý của nàng chính là ý của ta.”
Mama đành ngậm ngùi lui xuống. Từ đó càng thấy Thái tử dung túng cho nàng, bà ta bèn cầu kiến Hoàng hậu và Hoàng Thái hậu. Nhưng hai vị quý nhân ấy chỉ mỉm cười, không nói thêm một lời.
Từ lần đó, bà ta chẳng còn dám ho he với Thái tử phi, chỉ biết âm thầm làu bàu trong lòng.
...
Chuyện vốn yên ả, cho đến khi Thái hậu chẳng biết nghe từ đâu tin rằng Thái tử và Thái tử phi không ngủ chung giường. Bà lập tức cảm thấy không ổn, cho rằng Thái tử chỉ cưới nàng về nhưng không hề chăm sóc chu đáo. Thế là bà liên thủ với Hoàng hậu, sắp xếp một nha hoàn mới vào Đông cung.
Sáng hôm ấy, nói là sáng nhưng thực ra mặt trời đã gần lên đến đỉnh đầu. Sau khi thức dậy, việc đầu tiên của Tịch Vân Diêu là mở cửa sổ đón nắng, rồi ngồi xuống để Ninh Ninh sửa soạn.
Khi cài chiếc trâm cuối cùng lên tóc, Ninh Ninh khẽ nói: “Thái tử phi, hôm nay có một nha hoàn mới chuyển đến.”
Từ trước đến nay, nàng ta đã quen gọi “Tiểu thư”. Nhưng từ khi vào Đông cung, buộc phải sửa xưng hô thành “Thái tử phi”. Thành ra mỗi lần mở miệng, Ninh Ninh đều phải cân nhắc trong đầu, sợ lỡ lời mà liên lụy đến chủ tử.
Tịch Vân Diêu nghe vậy chỉ “ừm” một tiếng, tuy trong lòng thấy không ổn, nhưng lại nghĩ nàng vừa mới nhập Đông cung, chuyện có thêm nha hoàn hầu hạ cũng chẳng có gì lạ.
Ấy vậy mà khi đối diện trực tiếp với người mới, nàng càng cảm thấy khác thường.
“Tham kiến Thái tử phi nương nương.” Nha hoàn cúi người hành lễ.
Tịch Vân Diêu nén lại cảm giác ngờ vực, cười ngây ngô đáp lại. Sau đó, nàng được biết nha hoàn này tên Tiểu Cẩm, chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi nhưng đã có nhiều kinh nghiệm.
Mí mắt Tịch Vân Diêu giật liên hồi. Càng quan sát, nàng càng thấy sai. Tiểu Cẩm ăn nói mực thước, hành xử lễ độ, thái độ vô cùng thận trọng. Dù nàng “vô tình” dò hỏi điều gì, nha hoàn kia cũng chỉ mỉm cười né tránh khéo léo.
Song rồi nàng lại nghĩ, đã vào được Đông cung thì hẳn đã trải qua chọn lọc nghiêm ngặt. Nghĩ vậy, Tịch Vân Diêu tạm gác sự nghi ngờ của mình sang một bên.
Đến chiều hôm đó, Phó Chiêu Chiêu ghé thăm. Nàng ta xách theo một giỏ hoa quả, hồng y phấp phới, dáng vẻ rực rỡ.
Sau khi cho lui hết hạ nhân, Tịch Vân Diêu kể lại chuyện này. Chiêu Chiêu nghe tên rồi nhìn bức họa mà nàng nhờ người vẽ, cuối cùng đưa ra đáp án khiến nàng chết lặng.
“Tiểu Cẩm là người bên Thái hậu. Dù mới mười sáu nhưng đã theo Mama vào cung hầu hạ Tổ mẫu từ lâu, coi như là một tâm phúc bên cạnh Tổ mẫu.”
Nghe vậy, sắc mặt Tịch Vân Diêu đông cứng lại, không cười nổi nữa. Chắc chắn Thái hậu đã biết việc nàng và Phó Dạ Kỳ ngủ riêng, hoặc phát hiện điều gì khác, nên mới cài người vào Đông cung.
Thế này thì toang thật rồi.