Ngự Hoa Viên của Vĩnh Thọ Cung. Sau khi cho lui toàn bộ cung nữ, Phó Chiêu Chiêu chậm rãi ngồi xuống, động tác khoan thai mà thanh nhã.
Tịch Vân Diêu vẫn ngẩn người nhìn đối phương, ánh mắt không rời khỏi gương mặt quen thuộc ấy. Chiêu Chiêu nhận ra, khẽ bật cười, giọng nói trong trẻo vang lên giữa khoảng sân vắng:
“Vân Diêu, muội cứ nhìn ta mãi thế?”
Tịch Vân Diêu giật mình, vội thu lại thần sắc, gượng nặn ra nụ cười:
“Vì tỷ quá đẹp, khiến muội nhất thời không dời mắt được.”
Chiêu Chiêu cong môi, nụ cười nhu hòa:
“Muội thật sự không nhận ra ta sao?”
Lời nói kia như hòn đá nặng trong lòng Vân Diêu rơi xuống. Nàng khẳng định người trước mặt chính là Phó Chiêu Chiêu của kiếp trước.
“Chiêu Chiêu, là tỷ thật sao?”
Nàng lập tức ngồi xuống, gạt bỏ vẻ ngốc nghếch lúc nãy, khuôn mặt sáng bừng niềm vui sướиɠ. Xuyên đến đây một thân một mình, nàng đã vô cùng cô độc, nay lại gặp được người hiện đại giống nàng, niềm vui càng dâng tràn.
Chiêu Chiêu khẽ gật đầu. Nhưng nỗi nghi hoặc lại trào lên trong lòng Vân Diêu rằng tại sao Chiêu Chiêu cũng xuyên đến đây? Lẽ nào khi nàng chết ở hiện đại đã xảy ra chuyện gì?
Chiêu Chiêu nhìn nàng, dường như đọc được suy nghĩ ấy, nhẹ giọng nói:
“Ta bị sát hại.”
Vân Diêu sững người, đồng tử co rút. Nàng chưa từng nghĩ đến đáp án này.
“Lúc hấp hối, ta mới biết muội cũng đã chết. Có phải muội bị lính bắn tỉa trong một nhiệm vụ?”
Nàng gật đầu.
Khóe môi Chiêu Chiêu nhếch lên, ánh mắt thoáng hiện hàn quang:
“Tổ chức muốn trừ khử toàn bộ thế hệ của chúng ta, để bồi dưỡng lớp kế tiếp. Trong mắt họ, chúng ta đã hết giá trị lợi dụng.”
Trái tim Vân Diêu thắt lại. Thì ra cái chết của nàng không phải vì thất thủ, mà là bị chính người trong tổ chức nhẫn tâm diệt trừ. Nơi nàng từng coi như gia đình, cuối cùng lại biến thành mồ chôn.
Nàng nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống, lòng không khỏi xót xa. Tám người cùng lớn lên như ruột thịt, mà giờ chỉ còn nàng và Chiêu Chiêu được ông trời cho cơ hội gặp lại. Nàng chỉ mong, nếu có kiếp sau, họ sẽ được sống một đời bình yên.
“Chiêu Chiêu, vậy thân phận hiện tại của tỷ là gì?”
Chiêu Chiêu khẽ vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, đáp:
“Nơi này gọi là Vĩnh Triều. Ta là con nuôi của Hoàng thượng và Hoàng hậu, được phong làm Vĩnh Hòa quận chúa.”
Vân Diêu gật đầu, trong lòng vừa cảm thán vừa cảm thấy an ủi. Bạn thân kiếp trước nay lại mang thân phận quận chúa tôn quý.
Nhưng ý nghĩ chợt lóe lên khiến nàng hỏi tiếp:
“Vậy còn Chiêu Chiêu của thế giới này thì sao?”
Ánh mắt Chiêu Chiêu thoáng trầm xuống:
“Nghe nói ta từng bệnh nặng rồi qua đời.”
Nghi hoặc lại dấy lên. Vì sao nàng thì mang theo ký ức nguyên chủ, còn Chiêu Chiêu thì không? Có lẽ bởi Tịch Vân Diêu nơi này chết không cam tâm, để lại oán khí, truyền ký ức cho nàng.
Trong lúc nàng còn miên man, Chiêu Chiêu bỗng đứng dậy, dõng dạc:
“Vậy thì kiếp này, ta nhất định sẽ sống cho thật tốt.”
Vân Diêu chỉ ngồi im, khẽ cười khổ. Chiêu Chiêu liền nhận ra vẻ khác thường, nhíu mày:
“Muội sao thế?”
Vân Diêu bèn kể hết về nguyên chủ của thân xác này, về ký ức truyền lại cùng oán hận chưa tan.
Chiêu Chiêu lặng nghe, rồi trầm giọng:
“Thì ra nàng chết không nhắm mắt, nên mới nhờ muội thay mình báo thù.”
“Ừm.”
Chiêu Chiêu ngồi sụp xuống bên hiên, giọng đầy mỏi mệt:
“Vậy thì muốn sống yên ổn, trước hết phải vượt qua kiếp nạn này.”
Vân Diêu định nói gì đó, nhưng Chiêu Chiêu đã đưa tay bịt miệng nàng, rồi bất ngờ ôm chặt lấy:
“Vân Diêu, đừng lo. Kiếp này, ta nhất định sẽ ở bên cạnh muội.”
“Cảm ơn tỷ."
Hai bóng hình thiếu nữ ôm nhau dưới tán hoa, mở ra một con đường hoàn toàn mới.