Xe ngựa dừng tại Vĩnh Thọ Cung, nơi ở của Thái hậu nương nương.
Phó Dạ Kỳ cùng Tịch Vân Diêu sóng vai bước vào điện. Đám cung nhân và nha hoàn vừa thấy hai người liền đồng loạt quỳ xuống hành lễ, sau đó nhanh chóng lui đi, không ai dám phát ra nửa tiếng động.
Hai người cũng quỳ gối, cúi người hành lễ.
“Miễn lễ.”
Giọng nói vang lên, uy nghiêm nhưng vẫn ẩn chứa sự ôn hòa.
Tịch Vân Diêu chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt nàng dừng lại nơi bảo tọa khảm ngọc hình phượng hoàng. Trên đó là một lão phụ nhân tóc bạc được chải chuốt tỉ mỉ, mũ phượng che nửa trán, long bào thêu tường vân rực rỡ. Dáng vẻ bà trầm tĩnh, tôn quý, đôi mắt sáng rực nhìn nàng, ẩn chứa ý tứ thăm dò.
Là Thái hậu.
Trong ký ức nguyên chủ, đây chính là tổ mẫu của Thái tử điện hạ, cũng là người từng thương yêu nàng như cháu ruột.
Ngồi bên dưới bảo tọa là Hoàng thượng và Hoàng hậu. Cả hai thân mặc y phục thêu rồng phượng bằng kim tuyến, khí thế cao quý không thể xem thường.
Nhưng khi ánh mắt lướt ngang, đồng tử Tịch Vân Diêu bất giác co rút. Bên cạnh còn có một nữ tử mặc y phục vàng, ngồi nhàn nhã uống trà, đôi mắt mang theo ý vị sâu xa. Điều khiến nàng chấn động chính là gương mặt ấy giống hệt người bạn thân ở kiếp trước.
Nàng còn đang ngẩn ngơ thì Thái hậu đột nhiên giơ tay, ánh mắt bà sáng lên đầy vui mừng:
“Diêu nhi, lại đây với ai gia.”
Tịch Vân Diêu khẽ ngẩn người, vô thức quay đầu nhìn Phó Dạ Kỳ. Hắn chỉ gật đầu nhàn nhạt, thần sắc thản nhiên.
Dù đã biết qua ký ức nguyên chủ rằng Thái hậu từ lâu cưng chiều mình, nàng vẫn có chút thấp thỏm. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng tiếp xúc trực diện với bậc mẫu nghi thiên hạ.
Nàng bước tới, khom người, dâng trà thỉnh an.
Thái hậu thoáng cau mày, sau đó lại nở nụ cười hiền từ.
“Không cần đa lễ. Diêu nhi, lại gần để ai gia nhìn rõ ngươi hơn.”
Tịch Vân Diêu đặt chén trà xuống, bước thêm mấy bước, rồi hành lễ trước ba vị trên cao.
Thái hậu vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào má nàng. Bàn tay đã hằn dấu năm tháng, nhưng khi đặt lên da nàng lại mang theo một tia ấm áp dịu dàng. Nàng hơi nhíu mày vì ngứa, song trong lòng lại dâng lên cảm giác quen thuộc khó tả, như đã từng trải qua ở kiếp nào đó.
“Diêu nhi, nay ngươi đã gả vào Đông Cung, từ giờ hãy gọi ai gia là tổ mẫu. Có ai gia ở đây, sẽ không ai dám khi dễ ngươi.”
Tịch Vân Diêu thoáng sững sờ, ngẩng đôi mắt tròn xoe, giọng ngây ngô:
“Tổ mẫu, người sẽ chống lưng cho con thật sao?”
Cả ba vị trên ngai vàng đều bật cười. Nàng hơi đỏ mặt, nhưng Thái hậu lại dịu dàng gật đầu, khẳng định chắc nịch:
“Đương nhiên, ai gia sẽ chống lưng cho ngươi.”
Sau đó, bà quay sang Hoàng thượng và Hoàng hậu bên cạnh, ôn tồn nói:
“Từ nay, ngươi hãy gọi họ là phụ hoàng và mẫu thân.”
Thuở nhỏ, nguyên chủ từng hay vào cung, được Thái hậu dạy dỗ cách hành lễ và xưng hô. Bây giờ, dù Tịch Vân Diêu có chút ngốc nghếch, trong mắt Thái hậu nàng vẫn như đứa trẻ ngày nào.
“Phụ hoàng, mẫu thân.”
Hoàng thượng và Hoàng hậu đều gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.
Không khí dần trở nên thân mật, Thái hậu liền đưa tay chỉ về phía nữ tử mặc vàng vừa rồi, giới thiệu:
“Kia là nghĩa tỷ của ngươi, Phó Chiêu Chiêu.”
Nghe nhắc đến tên mình, Phó Chiêu Chiêu liền đứng dậy, bước đến trước mặt Tịch Vân Diêu.
“Ta là Phó Chiêu Chiêu, mong muội sau này chiếu cố nhiều hơn.”
Vừa nghe giọng nói kia, Tịch Vân Diêu lập tức chấn động, bởi nó giống hệt người bạn thân kiếp trước.
Nhận ra ánh mắt khó hiểu của nàng, Phó Chiêu Chiêu khẽ mỉm cười, rồi quay người hành lễ:
“Tổ mẫu, phụ hoàng, mẫu thân. Nếu đã thỉnh an xong, xin cho nữ nhi đưa muội ấy ra Ngự hoa viên dạo một vòng.”
Ba người trên cao thoáng kinh ngạc. Từ trước đến nay, Phó Chiêu Chiêu vốn ít nói, lại càng không hay chủ động gần gũi ai, nay bất ngờ mở lời như vậy quả thật khác lạ. Nhưng rất nhanh, họ đều mỉm cười, gật đầu cho phép.
Được sự đồng thuận, Phó Chiêu Chiêu liền nắm lấy tay Tịch Vân Diêu, cùng nàng rời khỏi điện, hướng về phía Ngự hoa viên.