Chương 34

Ngày hôm sau, toàn bộ hậu cung liền rúng động. Thân phi vốn xưa nay được sủng ái, vậy mà chỉ vì một buổi yến tiệc thất lễ trước Thái tử phi Đông Cung, Hoàng thượng lập tức hạ chỉ cấm túc hai tháng.

Ai nấy đều hiểu, một khi đã dính đến chuyện “bất kính”, dù là người được yêu chiều đến đâu cũng khó giữ được uy phong như trước. Tin này truyền ra, các cung nhân đều im lặng vài phần, không còn dám bàn luận lung tung về Thân phi nữa.

Đám phu nhân tham dự buổi tiệc hôm đó cũng bị Hoàng thượng gọi tên cảnh cáo. Chỉ vài câu đơn giản, nhưng đã chạm đến thanh danh của cả gia tộc, khiến ai nấy đều biến sắc, phải vội vàng xin tội và cam đoan sẽ tự mình kiểm điểm, tuyệt đối không tái phạm.

Tịch Vân Diêu vừa nghe tin, sắc mặt lập tức sáng bừng, niềm vui không sao giấu nổi. Nàng xách váy chạy thẳng đến ngự hoa viên phía sau Đông Cung - nơi Phó Dạ Kỳ đang ung dung thưởng trà.

Phó Dạ Kỳ nghe tiếng bước chân dồn dập từ xa, chỉ hơi nhướn mày, nhưng động tác nâng chén vẫn thong thả. Hắn đợi đến khi bóng dáng nhỏ nhắn của nàng xuất hiện trước mặt, mới hờ hững đặt chén xuống.

Tịch Vân Diêu ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, chưa kịp điều hòa hơi thở đã đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên sách của hắn.

Giọng nàng mang theo chút gấp gáp hiếm thấy:

“Ngài… làm chuyện đấy đúng không?”

Phó Dạ Kỳ tất nhiên hiểu nàng đang hỏi gì. Nhưng ánh mắt hắn không lập tức rời khỏi trang sách, mà lại dừng ở sự ấm áp từ lòng bàn tay nàng. Cảm giác đó khiến động tác lật trang của hắn khựng lại trong chớp mắt.

Nàng thấy hắn không đáp, liền hơi nghiêng người, lặp lại lần nữa, giọng rõ ràng hơn:

“Có phải… là ngài làm không?”

Lúc này hắn mới ngước mắt nhìn nàng. Đôi mắt đen thẳm, bình ổn, nhưng ẩn dưới vẻ điềm đạm ấy là một tia lạnh nhạt rất rõ:

“Ừm.”

Hắn đáp một cách nhẹ bẫng, giống hệt cái cách hắn luôn âm thầm làm mọi chuyện vì nàng. Chỉ cần nàng than một câu, hắn cũng chẳng ngại lên gặp Phụ hoàng, chấn chỉnh lại cái hậu cung nơi đám nữ nhân quen thói dựa thế mà lên mặt. Với hắn, đó chỉ là một chuyện rất nhỏ, nhưng với nàng thì lại là một trời an tâm.

Chỉ nghe một lời ấy thôi, Tịch Vân Diêu đã thấy đủ. Trong lòng nàng như được ai đó đặt vào một luồng ấm áp, nhẹ tênh mà dễ chịu. Hóa ra kết hôn với hắn… cũng không tệ chút nào, thậm chí còn khiến nàng có cảm giác được che chở. Hắn vừa có vẻ ngoài xuất chúng, vừa là người có thể để nàng dựa vào, nhận lấy sự nuông chiều mà trước đây nàng chưa từng biết đến.

Nghĩ gì nói nấy, nàng hào hứng buột miệng:

“Thái tử ca ca, ngài đúng là bồ tát của ta.”

Nói xong chính nàng cũng bật cười khúc khích, nét mặt rạng rỡ như vừa trút được gánh nặng.

Phó Dạ Kỳ nghe nàng gọi mình như vậy, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười khó phân biệt là vui hay buồn. Hắn đưa tay khẽ véo lấy dái tai nàng, giọng trầm mà mang chút ý cười:

“Nhưng mà ta làm không công đâu. Có phải… nàng cũng nên làm gì đó cho ta không?”

Tịch Vân Diêu chớp chớp đôi mắt, nghiêng đầu nhìn hắn, lọn tóc thừa trên đỉnh đầu cũng theo đó mà nghiêng theo:

“Làm gì…?”

Phó Dạ Kỳ bật cười, nhưng trong mắt đã thoáng một tia sâu xa. Muốn hôn nàng? Hắn muốn chứ. Nhưng hắn lại muốn nàng tự mình đến gần, chứ không phải vì lời hắn gợi ra. Muốn ôm nàng? Đêm nào hắn chẳng ôm nàng ngủ, chuyện đó đã thành thói quen hằng ngày. Muốn…

Nghĩ đến cảnh đó, ánh mắt hắn thoáng tối lại. Không được, chưa đến lúc.

Nhưng rồi hắn lại nhớ ra một chuyện. Từ lúc thành thân đến giờ, hình như hắn chưa từng nghe nàng gọi hắn bằng một tiếng thân mật nào cả.

Vừa nghĩ vừa nói, hắn nghiêng đầu, giọng chậm rãi:

“Vân Diêu, nàng lấy ta rồi, còn gọi ta là Điện hạ hay Thái tử mãi sao…”

Hắn cố ý dừng lại, rồi mới tiếp:

“Nàng phải gọi ta là gì cơ?”

Tịch Vân Diêu đỏ mặt ngay lập tức. Nàng biết hắn muốn gì, nhưng trước nay nàng chưa từng gọi ai như thế cả.

“…Phu quân.”

Hai chữ nhỏ dần về cuối, như gió nhẹ thổi qua là tan mất. Nhưng với hắn, bấy nhiêu là quá đủ.

Mới chỉ là lên tấu chuyện với Hoàng thượng thôi mà đã được nàng gọi như vậy… Vậy nếu hắn làm điều gì lớn hơn nữa, nàng có thể lập tức lao vào lòng hắn không?

Nghĩ tới đó, Phó Dạ Kỳ đột nhiên đứng dậy.

Tịch Vân Diêu giật mình, ngơ ngác nhìn hắn như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng chưa kịp hỏi, bàn tay to của hắn đã luồn qua eo nàng, nhấc bổng nàng lên như bế một đứa trẻ.

Hắn dễ dàng nhấc nàng lên như vậy, lại thoáng ngạc nhiên, nàng đúng là nhẹ hơn hắn tưởng.

Tịch Vân Diêu cũng không giãy giụa, chỉ theo bản năng đưa hai tay ôm lấy vai hắn. Đối mặt với đôi mắt nheo lại đầy ý cười, nàng phồng má, hỏi nhỏ:

“Điện hạ, ngài làm gì thế?”

Phó Dạ Kỳ vẫn giữ nguyên tư thế, giọng không cho nàng đường lui:

“Từ giờ gọi ta như vậy nhé.”