Chương 32

Phó Chiêu Chiêu cũng không ngờ bản thân lại có thể nhận ra được thứ vật nhỏ bé, méo mó đến đáng thương ấy. Có lẽ vì quen thuộc với nhau đã lâu, hoặc cũng bởi tâm ý hai người vốn tương thông, nên chỉ cần liếc mắt một cái đã đoán được ý đồ của Tịch Vân Diêu.

"Vâng ạ, Chiêu Chiêu tỷ tỷ còn nhận ra được sao?"

Trong lòng Tịch Vân Diêu, nàng gần như muốn ngửa mặt cảm ơn trời đất, thầm giơ ngón cái tán thưởng Chiêu Chiêu hết lời.

Khóe môi Thân Quỳnh khẽ giật mấy cái. Thứ chẳng khác gì một mảnh giẻ nhàu nát như vậy mà cũng có người nhận ra ư? Bà ta liếc sang Phó Chiêu Chiêu đang khoanh tay ngồi đó, dáng vẻ thản nhiên xen chút đắc ý, liền lập tức nắm rõ. Quận chúa tính tình cổ quái này, mắt thẩm mỹ chắc cũng không được như người bình thường.

Bà ta liền cất giọng mềm như tơ lụa nhưng ẩn ý mỉa mai không hề che giấu:

"Ôi, Thái tử phi thứ tội, thần thϊếp thực sự không nhận ra được chú gấu bông ấy."

Một phu nhân phía dưới lập tức hùa vào, giọng cố tình nâng cao:

"Ôi trời, đây là thứ gì vậy? Nhìn qua cũng chẳng đoán nổi!"

Câu nói ấy như mồi lửa rơi vào đống cỏ khô, lập tức khiến tiếng xì xào bùng lên khắp sảnh:

"Thật đấy, trước kia ai cũng ca ngợi Thái tử phi tài hoa lắm mà…"

"Không ngờ lại làm ra thứ này…"

Lời ra tiếng vào tựa mũi kim nhỏ đâm vào lòng người.

Tịch Vân Diêu như chỉ chờ đến đó. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nước, nhìn về phía Thái hậu và Hoàng hậu. Giọng nàng run rẩy, càng nói càng bé lại như sợ chính tiếng nói của mình sẽ vỡ tan trong không trung.

"Tổ mẫu, mẫu thân… con xin lỗi… con làm không được tốt."

Thái hậu như bị ai đó tạt thẳng gáo nước lạnh, tim bà lập tức thắt lại. Thấy Diêu nhi mắt đỏ hoe, nước mắt trực trào, bà gần như bật dậy ngay lập tức. Bà kéo nàng lại gần, đôi tay run run nhưng đầy yêu thương, nhẹ nhàng vén mái tóc mềm của nàng sang hai bên.

"Ai gia đâu có trách ngươi? Ngoan, nín đi, đừng khóc nữa."

Nhưng càng được dỗ, Tịch Vân Diêu càng khóc dữ hơn. Nước mắt nàng rơi từng giọt, nóng hổi như những viên ngọc long lanh rơi vào mu bàn tay Thái hậu, khiến trái tim già nua của bà run lên từng hồi.

"Con… xin lỗi…"

Giọng nàng nghẹn lại, như thể chỉ cần nói thêm một tiếng nữa là sẽ khóc thành tiếng lớn.

Phó Chiêu Chiêu ngồi cạnh mà suýt phải quay mặt đi để khỏi bật cười. Cái kiểu “không cãi thì khóc” này của Tịch Vân Diêu đúng là vô địch - nhất là khi đối tượng bị lệch trận tuyến lại là trưởng bối. Ai mà đành lòng trách một đứa cháu gái đáng thương đang khóc đến run cả vai?

Hoàng hậu nhìn cảnh đó, trong lòng như bị ai bóp mạnh. Bà liền muốn khiến Diêu nhi dừng khóc ngay lập tức. Mà muốn nàng nín, thì phải có kẻ chịu trận.

Vừa thấy Thân Quỳnh định mở miệng, Hoàng hậu lập tức phất tay áo, giọng nghiêm đến mức khí lạnh lan khắp sảnh.

"Thân phi, thế là đủ rồi!"

Thân Quỳnh giật mình, lập tức nín bặt.

"Ngươi biết rõ hoàn cảnh của Diêu nhi thế nào, vậy mà vẫn cố ý công kích nàng. Hôm nay đưa nàng vào cung để học hỏi mọi người, còn ngươi lại chực chờ làm khó nàng. Vậy lần sau nàng còn dám bước vào hậu cung nữa hay không?"

Thân Quỳnh vội quỳ phịch xuống đất. Đám phu nhân từng hùa theo cũng cuống cuồng quỳ theo, khuôn mặt tái mét như tờ giấy.

"Hoàng hậu nương nương tha tội!"

Hoàng hậu từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt sắc lạnh như hồ nước mùa đông. Bà hiểu rõ từng người trong đám này, chẳng ai đơn giản. Không có phu quân chống lưng, bọn họ tuyệt đối không dám to gan đến thế.

"Các ngươi cần nhớ vị thế của mình ở đâu. Đừng tưởng nắm trong tay chút quyền lực là có thể tác oai tác quái trong hậu cung."

Bà dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống như tiếng chuông đồng.

"Tịch Vân Diêu hiện tại không còn là thiên kim Tịch gia, mà là Thái tử phi. Các ngươi phải cung kính gọi nàng một tiếng Thái tử phi nương nương. Không ai được phép nhân hoàn cảnh của nàng để châm chọc, sỉ nhục nàng như vậy."

Bên dưới, đám người quỳ im phăng phắc, không dám thở mạnh. Hoàng hậu nổi danh hiền lương, tao nhã, nay lại nổi giận đến mức này, ai dám bảo không khϊếp sợ?

Hoàng hậu quay nhìn Tịch Vân Diêu đang nép trong lòng Thái hậu. Nàng đã ngừng khóc, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, hàng mi còn đọng nước, chỉ cần ai nói lớn một câu, nước mắt sẽ lập tức rơi xuống nữa.

Bà quay sang Thân Quỳnh đang quỳ run lẩy bẩy dưới kia. Dù được Hoàng thượng sủng ái, Thân Quỳnh vẫn chỉ là một phi tần nhỏ bé. Trước mặt Hoàng hậu - chủ mẫu chân chính của cả hậu cung - bà ta chẳng khác nào ong bướm lượn quanh Hoàng thượng, chẳng đáng để kiêng dè.

"Thân phi, ngươi chỉ là một phi tần nhỏ. Đừng tự cho mình là trung tâm hậu cung chỉ vì được Hoàng thượng để mắt vài phần."

Thân Quỳnh run rẩy, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu.

Hoàng hậu nói tiếp, mỗi chữ như đánh thẳng xuống nền gạch:

"Nếu bản cung dung túng lần này, chẳng phải quá dễ dãi với ngươi sao?"

"Hoàng hậu nương nương… thần thϊếp biết lỗi rồi…"

Giọng bà ta nghẹn lại, gần như khóc.

Hoàng hậu, Thái hậu, Phó Chiêu Chiêu và Tịch Vân Diêu cùng đứng dậy. Trước khi bước ra khỏi sảnh, Hoàng hậu còn quay lại, giọng lạnh lẽo đến mức làm mọi người sởn gai ốc.

"Bản cung sẽ tấu rõ chuyện này với Hoàng thượng. Hậu cung cần được chỉnh đốn lại."

"Hoàng hậu nương nương! Thần thϊếp biết tội rồi! Xin nương nương tha cho thần thϊếp!"

Mặc cho tiếng van xin hoảng loạn của Thân Quỳnh phía sau, bước chân Hoàng hậu không hề dừng lại, bóng áo dài rộng của bà quét qua nền đá, mạnh mẽ và dứt khoát vô cùng.