Một tuần sau, Tịch Vân Diêu mới lần đầu dự tiệc do các phu nhân quyền quý trong kinh thành tổ chức. Lẽ ra bữa tiệc này nàng đã phải tham dự ngay sau ngày đại hôn, nhưng hết lấy cớ bệnh, rồi đến vụ mưu sát Thái tử, nàng trì hoãn mãi. Lần này không thể trốn nữa, nàng đành cặm cụi đi theo.
Trong bàn tiệc, chỉ những tiểu thư và phu nhân xuất thân quyền quý mới được mời. Ngồi trên cao là Hoàng Thái hậu, kế bên là Hoàng hậu. Thân phận Thái tử phi khiến nàng được sắp chỗ ngay bên dưới Hoàng hậu, còn Phó Chiêu Chiêu thì ngồi đối diện nàng ở bên kia bàn.
Bữa tiệc vốn tổ chức tại Cảnh Hoa Cung của Hoàng hậu. Thái hậu bình thường không xuất hiện, nhưng nghe tin Tịch Vân Diêu sẽ tới, bà lại lập tức muốn đi theo.
Khởi đầu chỉ là vài câu chuyện bâng quơ, bữa trà nhẹ, cuối cùng mới đến một cuộc thi nho nhỏ do Hoàng hậu đề ra.
Tịch Vân Diêu hiểu rằng ở thời đại này, nữ công gia chánh luôn được đặt lên hàng đầu. Tiêu chuẩn để đánh giá một nữ tử hiền thục chính là hội đủ những thứ ấy. Nhưng khổ nỗi nàng chẳng biết gì về mấy thứ đó.
Ở hiện đại, nàng đánh người, trộm đồ, tính tình cộc cằn, chẳng nể ai. Giờ đối mặt với dụng cụ trên bàn tiệc, nàng thật sự không cười nổi. Trên bàn là những mảnh vải nhiều màu, kéo, kim chỉ, khung thêu… Những thứ từ bé đến lớn nàng chỉ động vào đếm trên đầu ngón tay.
Bên kia bàn, người đối diện là Phó Chiêu Chiêu cũng chẳng khá hơn, hai nàng liếc nhau, rồi lại thu ánh nhìn về, tự an ủi bản thân.
Hoàng hậu ngồi trên cao, vẻ mặt đặc biệt thích thú với trò thêu thùa này. Bà dõng dạc nói:
“Để tăng thêm vẻ dễ chịu cho buổi tiệc, bản cung đặc biệt mở một vài thú vui nho nhỏ, mong các vị phu nhân sẽ thích.”
Ngưng một nhịp, bà nói tiếp:
“Trong thời gian một nén hương, chư vị hãy dùng những dụng cụ bản cung vừa ban để làm hay thêu một thứ gì đó thật ý nghĩa. Thành phẩm tốt nhất sẽ được khen thưởng.”
“Tạ ơn Hoàng hậu nương nương.” Các vị phu nhân liền đứng dậy hành lễ.
…
Đối diện những dụng cụ xa lạ, Tịch Vân Diêu muốn khóc mà không khóc được. Nàng ngước mắt nhìn Thái hậu, định cầu cứu, nhưng bà chỉ mỉm cười, còn nháy mắt, mấp máy môi: “Cố lên Diêu nhi, ai gia tin ngươi làm được.”
Nàng nghẹn lời, không kêu cứu nữa, nhìn lại đống đồ trước mặt. Không làm không được, nhưng nàng có biết làm gì đâu.
Đành vận dụng hết hai mươi mấy năm kinh nghiệm sinh tồn ở hiện đại, nàng cúi đầu cặm cụi làm, cố chọn thứ gì đơn giản nhất.
Một nén hương dần tàn. Mọi người đồng loạt đặt dụng cụ xuống, ngồi ngay ngắn.
Hoàng hậu liếc qua một lượt thành phẩm phía dưới, trong lòng đánh giá nhanh. Những nữ nhân ở đây hoặc xuất sắc hoặc xuất chúng, đều xuất thân từ gia đình quyền quý, được dạy dỗ từ nhỏ. Thêu thùa đối với họ chỉ là chuyện nhỏ.
Hoàng hậu nhìn sang Tịch Vân Diêu, thấy nàng vẫn ôm khư khư một vật trong lòng. Vốn dĩ trò này chỉ để mọi người thỏa sức sáng tạo, cũng để Thái tử phi quen dần với vòng giao thiệp trong kinh. Nếu lát nữa có gì khó xử, bà và Thái hậu cũng có thể che chở cho nàng.
Hoàng hậu liền mời vài vị phu nhân đứng dậy giới thiệu tác phẩm. Hoàng hậu và Thái hậu đều gật gù. Thành phẩm tốt, không có gì để chê, nhưng lại quá phổ thông. Hình hoa sen, hoa đào… đẹp nhưng đã thấy nhiều. Một người làm thì là tuyệt phẩm, nhiều người làm lại thành ra đại trà.
Cuối cùng, ánh mắt Hoàng hậu dừng ở một vị phi tần. Bà mời người ấy đứng dậy. Lúc này Tịch Vân Diêu mới biết nàng ta là ai.
Đó là Thân Quỳnh, xuất thân Thân gia. Hoàng thượng vốn ít phi tần, nên nàng nhớ rõ vị Thân tần này cũng khá được sủng ái.