Chương 3: Thỉnh an

Phó Dạ Kỳ vừa rời đi, Ninh Ninh đã nghe thấy tiếng gọi khẽ từ trong phòng. Nàng rón rén bước vào, mắt đảo quanh một vòng, sau đó mới nhẹ nhàng khép cửa lại, trong tay còn ôm theo một chậu nước ấm.

“Tiểu thư, người không sao chứ ạ?”

Ninh Ninh vốn chỉ là một thiếu nữ mười lăm tuổi, từ nhỏ đã theo hầu bên cạnh Tịch Vân Diêu. Dẫu thân cận, nhưng đối diện với vị Thái tử kia, nàng vẫn không khỏi mang chút lo sợ.

“Ta với ngài ấy thì có thể thế nào được chứ? Ngài ấy sẽ không nghi ngờ đâu.”

Nghe vậy, Ninh Ninh mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng ta nhanh tay tháo từng món trang sức vàng nặng trĩu trên đầu Tịch Vân Diêu xuống. Trong gương đồng, dung nhan kia vẫn không khác nhiều so với khi nàng còn ở hiện đại, chỉ là khuôn mặt có phần non nớt hơn.

Nghĩ tới chuyện xuyên không, Tịch Vân Diêu lại không khỏi bất lực. Nguyên chủ khi lên xe hoa, vì hồi hộp mà lén mang theo một quả táo, vừa đi vừa gặm, kết quả bị hóc. Lý do chết đi thật khiến nàng dở khóc dở cười.

Chiếc trâm vàng cuối cùng được tháo xuống. Ninh Ninh giúp nàng tẩy lớp son phấn dày cộm, khiến khuôn mặt vốn mệt mỏi của nàng thoáng chốc trở nên thông thoáng, dễ chịu. Lúc này nàng mới có dịp nhìn kỹ nơi gọi là Ngọc Tẩm Điện. Quả nhiên là tẩm cung xa hoa bậc nhất, vừa tinh mỹ lại toát lên vẻ trang trọng.

Sau khi thay y phục, búi lại tóc tai, Ninh Ninh đưa cho nàng một chén trà. Nhấp ngụm đầu tiên, Tịch Vân Diêu liền âm thầm khen ngợi. Đúng là trà ngon.



Sáng hôm sau, nàng đang chìm trong mộng thì bỗng cảm giác có người lay nhẹ.

Tịch Vân Diêu khó khăn mở mắt, còn ngái ngủ mà dụi dụi mắt. Khi ánh nhìn dần rõ ràng, nàng giật mình phát hiện bốn năm nha hoàn đã đứng chỉnh tề trong phòng, mỗi người đều bưng trên tay nào là y phục, chậu nước, điểm tâm, trang sức.

Khóe môi nàng giật giật. Dẫu vậy, nàng vẫn nhẫn nhịn, ngước đôi mắt trong veo lên, giọng còn vương hơi thở mơ hồ:

“Các ngươi định làm gì vậy?”

Đám nha hoàn vốn cũng chẳng xa lạ gì với vị Thái tử phi này. Danh tiếng Tịch gia tuy đã mai một, nhưng sự thiên vị của Hoàng hậu và Thái hậu đối với nàng thì ai cũng thấy rõ. Thêm nữa, vị tiểu thư này lại ngốc nghếch, bởi vậy chẳng ai dám khinh thường hay làm càn trước mặt nàng.

Ninh Ninh tiến lên, nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi dậy, đặt đôi chân nhỏ nhắn vào chậu nước ấm, tay kia giúp nàng rửa mặt, giọng nhỏ nhẹ:

“Thái tử phi, hôm nay người phải theo Thái tử vào cung thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng hậu cùng Thái hậu ạ.”

Tịch Vân Diêu còn chưa kịp nghĩ ngợi, đã bị bốn năm nha hoàn đẩy ngồi vào trước gương đồng. Chỉ trong chốc lát, dung mạo ngây thơ với lớp trang điểm nhẹ nhàng đã hiện rõ, khiến nàng trong gương thoáng thêm vài phần thanh tú.

Dù cảm thấy hơi rườm rà, nhưng nàng cũng phải thừa nhận rằng hiệu suất thật sự không tệ.



Dưới sự hộ tống của Ninh Ninh cùng mấy nha hoàn, Tịch Vân Diêu đến trước thư phòng Thái tử. Cửa đóng kín, nàng thoáng cau mày, buột miệng hỏi:

“Ơ, ta phải làm sao giờ?”

Không hẳn là giả ngốc, thực ra nàng cũng muốn biết rốt cuộc phải chờ hắn thế nào.

Vừa dứt lời, cánh cửa đã tự mở ra. Một bóng dáng cao lớn xuất hiện ngay trước mặt. Hắn vận trường bào tím sẫm, khí thế lạnh lùng, xa cách, tựa như hoa cao lãnh trên đỉnh tuyết.

Phó Dạ Kỳ vừa thấy nàng, liền vươn tay nắm lấy tay nàng, sánh vai cùng nàng bước ra khỏi Đông Cung.

Ngoài cổng, xe ngựa dát vàng đã chờ sẵn, năm thị vệ đứng thẳng tắp, trông thấy hai người liền đồng loạt hành lễ:

“Tham kiến Thái tử, Thái tử phi.”

Phó Dạ Kỳ chỉ khẽ gật đầu, dẫn nàng lên xe. Nhờ Ninh Ninh dìu, Tịch Vân Diêu cũng ung dung ngồi vào trong.

Bên trong xe, tuy chỉ như một gian phòng gỗ nhỏ, nhưng hết sức tiện nghi. Có đệm, có bàn, trên bàn bày sẵn điểm tâm. Nàng đảo mắt, thầm tán thưởng sự tinh tế này.

Đi được một đoạn, khi nàng đang mải nhấm nháp chiếc bánh ngọt, một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh:

“Thái tử phi, hôm qua ngủ có ngon không?”

Nàng hơi sững người, không ngờ hắn sẽ hỏi thế. Nhanh chóng điều chỉnh tư thế ngồi, nàng gật đầu rụp một cái, ngoan ngoãn đáp:

“Ta có. Còn ngài có ngủ ngon không?”

Phó Dạ Kỳ khẽ gật đầu.

Và thế là, cuộc trò chuyện ngắn ngủi, nhạt nhẽo kia liền kết thúc.