Tịch Vân Diêu khuôn mặt thoáng cứng đờ, chậm rãi quay người lại. Phó Dạ Kỳ chẳng biết tỉnh từ bao giờ, đôi mắt sâu thẳm đang mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào nàng.
Nàng khẽ run, muốn mấp máy miệng nói điều gì đó, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nàng không rõ hắn đã nhìn thấy gì, cũng không dám nghĩ nếu hắn phát hiện ra những hành động vừa rồi của nàng không hề ngốc nghếch, hắn sẽ nghĩ thế nào. Ý nghĩ ấy khiến lòng nàng càng thêm rối loạn.
Rất nhanh, nàng thu lại mọi cảm xúc, vội vén váy bước đến bên giường. Đôi mắt tròn xoe khẽ ngước lên nhìn hắn, giọng nói nhẹ nhàng, đầy lo lắng:
“Điện hạ, ngài thấy sao rồi? Ta thật sự rất lo cho ngài đó.”
Phó Dạ Kỳ im lặng nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm. Khuôn mặt ngây ngô, dáng vẻ hồn nhiên ấy chẳng khác gì ngày thường, như thể cuốn thoại bản bị ném đi kia chưa từng do chính nàng làm ra. Hắn trầm mặc hồi lâu.
Thấy hắn không đáp, Tịch Vân Diêu càng thêm chột dạ.
Nhận ra ánh mắt lảng tránh của nàng, hắn thở ra một hơi, chậm rãi hỏi:
“Nàng hôm qua đã đi đâu?”
Sáng nay khi hắn tỉnh dậy sau cơn sốt, đầu óc vẫn còn choáng váng, nhưng nhận ra ngay điều khác lạ, Tịch Vân Diêu không ở đó. Mỗi ngày, khi hắn mở mắt, trước mắt luôn là bóng dáng nàng. Lúc thì nghịch chiếc thuyền nhỏ, khi lại tưới mấy chậu hoa ngoài hiên, hoặc chỉ đơn giản chống cằm nhìn hắn ngủ. Dường như việc có nàng bên cạnh đã trở thành một thói quen.
Nghe thấy tiếng động, Trần Mama đang canh cửa liền tiến vào, hắn mới biết nàng đi lấy thuốc trị sẹo.
Ban đầu, hắn không hiểu tại sao nàng lại làm vậy. Là nam tử, chút sẹo có đáng gì đâu. Nhưng khi biết nàng cùng Phó Chiêu Chiêu ra ngoài mà không mang theo thị vệ, hắn bỗng nổi giận. Nhỡ đâu có kẻ ám sát thì sao? Nàng mới vừa thành thân cùng hắn, nếu có mệnh hệ gì… hắn biết phải làm thế nào.
Trần Mama thấy thần sắc hắn bất thường, liền vội vàng khuyên nhủ rằng Thái tử phi chỉ vì lo lắng cho ngài, sợ ngài thấy sẹo trên mặt mà buồn lòng, nên mới đi tìm thuốc. Đôi lông mày đang nhíu chặt của hắn khi ấy mới dãn ra đôi chút. Sau đó, hắn uống thuốc rồi lại thϊếp đi.
Đến tận bây giờ, khi thấy người trước mặt bình an vô sự, hắn mới thật sự thả lỏng. Hắn đã tỉnh, nhưng nàng lại không hay biết. Hắn muốn ngắm nàng thêm một chút, nhưng khi thấy nàng cầm thoại bản, rồi tức giận ném nó xuống đất, hắn lại thoáng bất ngờ. Hắn hỏi nàng, mới thấy thân thể nàng khẽ cứng lại, sau đó lại trở về vẻ ngây ngô thường ngày.
“Ta đi lấy thuốc cho ngài mà.”
Giọng nói mềm mại ấy như kéo hắn về thực tại. Hắn ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn ánh lên lo lắng, hoàn toàn không có chút sơ hở nào.
Hắn khẽ “ừ” một tiếng. Tịch Vân Diêu thấy vậy, liền tiến đến đỡ hắn ngồi dậy, vội ra bàn trà, rót một chén nước rồi nhẹ nhàng đưa lên miệng hắn.
Sau khi uống xong, nàng lại cẩn thận đỡ hắn nằm xuống. Phó Dạ Kỳ thuận theo lực của nàng, cơ thể không chạm đến vết thương, động tác của nàng mềm mại đến mức khiến hắn thoáng ngẩn người.
“Vết thương của ta đã gần lành hẳn rồi,” hắn nói, giọng trầm thấp, “nàng không cần phải chăm lo cho ta như thế nữa.”
Hắn thích cảm giác được nàng quan tâm, nhưng thấy nàng vì hắn mà bận rộn, đêm không ngủ đủ giấc, lòng hắn lại dấy lên chút không nỡ.
Nghe vậy, nàng thoáng sững, rồi cười hì hì, gãi đầu đáp:
“Chuyện này là việc nên làm mà. Hồi xưa, mẫu thân thấy ta bị ốm cũng chăm ta như vậy, giờ ta chăm lại ngài thôi.”
Phó Dạ Kỳ khẽ giật giật khóe môi. Ý là nàng xem hắn như… nhi tử của nàng ư?
Nhưng chưa kịp nói gì, hắn lại hỏi:
“Nàng đi lấy thuốc như vậy, đã nghỉ ngơi được chưa?”
Tịch Vân Diêu vốn định từ chối, song nghe hắn nhắc đến, nàng lại thấy mí mắt trĩu nặng. Không để hắn nói thêm, nàng tháo giày, chui vào trong chăn, giọng nhỏ dần:
“Đương nhiên là chưa, cho nên... Chúc ngài ngủ ngon nha."