Trở về kinh thành thì đã là quá trưa. Xe ngựa của họ vừa lăn bánh qua cổng thành, Phó Chiêu Chiêu liền ngỏ ý trở về phủ Quận chúa. Tiễn người xong, Tịch Vân Diêu không nán lại, lập tức quay về Đông Cung.
Thấy nàng trở về, Trần ma ma - người quản lý trong cung - liền vội bước ra đón. Khi trông thấy trong tay Ninh Ninh cầm giỏ thuốc, ánh mắt bà càng ánh lên niềm vui mừng khôn giấu.
Ninh Ninh và Tiểu Cẩm đứng sau đồng loạt hành lễ. Tịch Vân Diêu khẽ gật đầu, xách nhẹ tà váy, đi thẳng về phía Ngọc Tẩm Điện.
Cánh cửa gỗ mở ra, hương thuốc nồng nặc phả ra ngoài khiến nàng khẽ chau mày. Tiến lại gần chiếc giường nơi hắn đang nằm, vốn là giường của cả hai, giờ chỉ còn mình hắn chiếm lấy, còn nàng phải sang gian phòng phụ bên cạnh để nghỉ.
Trần ma ma theo sau, khẽ nói nhỏ với nàng rằng Phó Dạ Kỳ vừa uống thuốc, khi nàng đi vắng, hắn có lên cơn sốt nhẹ. Thái y nói đó là dấu hiệu bình thường khi vết thương dần lành, không có gì đáng lo.
Tịch Vân Diêu nghe vậy chỉ khẽ gật đầu. Nàng khép cửa, đi vòng ra sau bình phong, cởi bỏ bộ y phục đã vương bụi đường, thay một bộ hồng y nhẹ nhàng rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.
Giờ vốn là lúc nàng thường ngủ trưa, nhưng vì đã chợp mắt trên xe ngựa, nên bây giờ đôi mắt lại sáng bừng. Nàng chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, để gió nhẹ lùa qua rèm.
Ngồi một lát mà nàng cảm giác như đã qua nửa ngày. Không chịu nổi sự tĩnh mịch ấy, Tịch Vân Diêu liền đứng dậy, đi loanh quanh trong Ngọc Tẩm Điện, tìm chút gì đó để gϊếŧ thời gian.
Bước đến bên kệ gỗ, ánh mắt nàng vô tình dừng lại ở một cuốn thoại bản đặt lẫn trong mấy món đồ cũ.
Bản tính tò mò của một siêu trộm lập tức trỗi dậy. Nàng bước tới, rút cuốn sách ra xem. Hóa ra đó là sách chép lại những giai thoại về các nhân vật danh tiếng trong thiên hạ.
Ông trời quả thật biết thương nàng. Đang buồn chán, lại đưa tới thứ để gϊếŧ thời gian. Nàng hớn hở ôm sách trở về ghế, phấn khích lật trang đầu tiên.
“Chu gia - gia tộc quang minh lỗi lạc…”
Nụ cười trên môi nàng bỗng cứng lại. Cảm xúc hứng khởi ban nãy lập tức tiêu tan. Như một phản xạ tự nhiên, nàng ném mạnh cuốn sách xuống đất, tiếng “cộp” vang giòn trên nền gỗ.
Ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt nàng dõi theo cuốn sách nằm trơ trọi. Trong lòng dâng lên cảm giác bất lực pha chút chua chát - Chu Văn, cái tên ấy dù ở đâu cũng sáng chói đến chói mắt.
Nàng nhìn cuốn sách, rồi quay đi, rồi lại nhìn. Cuối cùng vẫn chẳng kiềm được, Tịch Vân Diêu cúi xuống nhặt lên, bỏ qua cảm giác khó chịu nơi đáy mắt, tiếp tục lật xem.
Những trang đầu chỉ toàn kể công trạng của Chu gia, nào là truyền thống lâu đời, công danh hiển hách. Càng đọc, khóe mắt nàng càng giật giật. Chu Văn quang minh lỗi lạc, Vũ Lạc Thanh hiền từ nhân hậu, Chu Uyển Yên xinh đẹp tài đức song toàn… toàn những lời ca tụng khiến nàng muốn bật cười. Nếu để nàng viết, có khi cuốn sách này sẽ trở thành cuốn thoại bản của những nhân vật tội đồ nhất lịch sử mất.
Với vẻ mặt chán chường, Tịch Vân Diêu lần nữa vung tay ném cuốn sách. Lần này, nó đập vào tường phát ra tiếng “bộp” lớn hơn khiến nàng cũng giật mình vì lỡ tay.
Ngay lúc ấy, một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng, khiến nàng lạnh sống lưng.
“Thái tử phi xem gì vậy?”