Chương 27

Sáng hôm sau, bình minh vừa ló dạng. Tịch Vân Diêu nằm trên chiếc giường trúc, ánh nắng yếu ớt len qua khe cửa sổ, hắt thẳng lên khuôn mặt nàng. Nàng khẽ nheo mắt, kéo chăn trùm kín đầu, vốn định ngủ nướng thêm một lát. Nhưng chợt nhận ra nơi này chẳng phải Ngọc Tẩm Điện, nàng liền bật dậy, gọi Ninh Ninh cùng Tiểu Cẩm vào giúp sửa soạn y phục.

Chừng một khắc sau, Tịch Vân Diêu lại trở thành một Thái tử phi đoan trang, dung nhan tinh xảo, từ đầu đến chân không một tỳ vết, bước ra khỏi căn phòng gỗ.

Buổi tối, cảnh vật nơi này bị màn đêm che khuất, nhưng sáng sớm, Vĩnh Cốc lại mang vẻ tươi trong đến lạ kỳ. Núi rừng phủ sương mỏng, từng giọt sương đọng trên ngọn trúc, phản chiếu ánh nắng ban mai như chuỗi châu long lanh.

Nàng cùng Ninh Ninh, Tiểu Cẩm, Phó Chiêu Chiêu và Tịch Du dạo quanh một vòng. Trong cốc có chừng hai mươi vị đại phu danh tiếng, đều là những người y thuật trác tuyệt bậc nhất đại lục. Gian nhà nào cũng phảng phất hương dược liệu, nơi thì phơi thảo, nơi lại sắc thuốc, hơi khói bốc lên nhẹ như tơ. Gặp bọn họ, ai nấy đều tươi tỉnh cúi đầu chào hỏi, chẳng có vẻ câu nệ lễ nghi. So với chốn cung đình khuôn phép, nơi đây khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Tịch Du đã ở Vĩnh Cốc đã lâu, sớm quen thuộc cảnh này, chỉ khẽ gật đầu thay lời chào. Cậu dẫn bốn nữ tử đến gian phòng của Vĩnh Miên.

Nếu hôm qua chỉ thấy sảnh tiếp khách, thì hôm nay, tận mắt chứng kiến nơi ở của bà, quả khiến người ta phải kính phục. Gian phòng thoang thoảng mùi hương dược liệu và tre trúc, bài trí giản đơn, gồm ba gian nhỏ liền kề: phòng ngủ, khách thất và thư phòng, cũng là nơi Vĩnh Miên luyện dược.

Dưới ánh sáng sớm, hàng dược liệu phơi ngoài ban công lay nhẹ trong gió, hàng trăm phương thuốc được treo gọn gàng trên giá, mỗi thứ đều là một phần gia tài quý giá. Toàn bộ gian phòng chẳng khác gì một bảo tàng mà bất cứ đại phu nào cũng mơ ước được đặt chân tới.

Khi tiến vào thư phòng, họ thấy Vĩnh Miên đang sắc thuốc, từng động tác đều thuần thục. Nghe tiếng giày bước đến gần, bà chỉ dừng tay thoáng chốc, rồi vẫn ung dung đổ nốt phần thuốc vào một chiếc lọ thủy tinh.

Không ai lên tiếng. Căn phòng chỉ còn lại tiếng giấy sột soạt bị gió khẽ lật. Một lúc sau, Vĩnh Miên viết gì đó, xé ra, rồi bước đến trước mặt Tịch Vân Diêu.

“Đây là phương thuốc ta vừa sắc, ngươi đọc kỹ hướng dẫn ta ghi trong này.”

Bà nói rồi đặt chiếc lọ và mảnh giấy nhỏ vào tay nàng.

Tịch Vân Diêu đưa mảnh giấy cho Ninh Ninh, rồi giơ lọ thuốc lên ngắm. Chiếc lọ chỉ bằng đầu ngón cái, trong suốt, bên trong là thứ bột màu be mịn như cát. Nàng chẳng hề nghi ngờ y thuật của Vĩnh Miên, thậm chí là tin tưởng tuyệt đối, nếu không tin bà, e rằng trên đời này chẳng còn ai nàng dám tin nữa.

Bốn nữ tử đồng loạt hành lễ.

“Đa tạ Cốc chủ.”

Vĩnh Miên mỉm cười, đưa tay đỡ từng người:

“Không cần đa lễ.”

Tịch Vân Diêu vẫn cúi đầu cảm tạ thêm một lần nữa. Vĩnh Miên thấy vậy, liền định giữ bọn họ lại thêm vài ngày để nghỉ ngơi và thăm thú trong cốc. Song nàng khẽ lắc đầu, tỏ ý không tiện. Nàng thân là Thái tử phi, nay cùng Quận chúa ra ngoài, lại chẳng có thị vệ đi theo, ở lâu e khiến người trong cung lo lắng. Huống hồ, Phó Dạ Kỳ vẫn đang nằm bệnh, nếu hắn tỉnh lại mà chẳng thấy nàng đâu, khéo khi trở về, đầu nàng e khó giữ.

Nàng thật chẳng sao hiểu nổi mạch cảm xúc của hắn, chỉ biết thuận theo, chưa bao giờ dám trái lời, sợ khơi dậy cơn giận vô cớ.

Thấy nàng kiên quyết, Vĩnh Miên cũng chẳng ép. Bà tiễn bọn họ ra tận cổng cốc, rồi chỉ còn Tịch Du đưa đám nữ tử xuống núi.

Suốt quãng đường, chẳng ai mở lời. Khi xuống đến chân núi, trước xe ngựa của Đông cung, Tịch Vân Diêu vẫn lưu luyến chẳng nỡ rời. Mới gặp lại cậu chưa bao lâu, nay lại phải chia xa, lòng nàng chợt trĩu nặng.

Nàng rút trong tay áo ra một túi bạc, đặt vào tay Tịch Du.

“Ngoan, nghe ta, nhận lấy đi. Số bạc này đủ để đệ sống yên ổn một thời gian.”

Cậu thoáng ngập ngừng, khẽ nói:

“Nhưng mà… A tỷ…”

Tịch Vân Diêu mỉm cười, xoa nhẹ mái tóc cậu:

“Chờ ta.”

Cậu cúi đầu, giọng trầm xuống:

“Nhưng mà… nếu có chuyện gì, tỷ nhất định phải nói với ta. Ta sẽ giúp tỷ.”

“Được.”

Cho đến khi bóng dáng Tịch Vân Diêu khuất dần nơi khúc quanh, Tịch Du vẫn đứng đó, lặng lẽ dõi theo. Cậu chỉ khi gió sớm lùa qua áo, mới chậm rãi quay người, từng bước một leo lại lên núi, lòng như có tảng đá đè nặng, chẳng biết vì sầu ly biệt hay vì nỗi lo chưa thành lời.