Vĩnh Miên sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho bốn người họ. Và như một lẽ thường tình, gian phòng của Tịch Vân Diêu lại nằm sát ngay bên phòng của Tịch Du.
Đêm nay, trăng treo lơ lửng nơi tầng mây, ánh sáng bạc len qua khung cửa, soi nghiêng xuống sàn gỗ. Tịch Vân Diêu trằn trọc hồi lâu, chẳng hiểu sao đôi mắt cứ mở to, chẳng sao chợp nổi. Nàng khẽ khoác thêm áo choàng, bước đến gần cửa sổ. Bên hiên, có bộ bàn ghế tre đơn sơ, ánh trăng hắt xuống, vẽ thành từng mảng sáng mờ ảo.
Nàng ngồi xuống, rót một tách trà, hương lá non dịu nhẹ lan tỏa, hòa cùng gió thu mát rượi. Đôi mắt đào khẽ lướt nhìn ra ngoài, cảnh Vĩnh Cốc về đêm yên bình đến lạ. Gió lộng mang theo hơi sương, khí thu vừa ấm vừa lành lạnh, khiến lòng nàng cũng dần lắng lại.
Giữa khi ấy, tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên, kèm theo giọng thiếu niên trong trẻo:
“A tỷ, tỷ ngủ chưa?”
Tịch Vân Diêu hơi giật mình, đưa mắt về phía cánh cửa gỗ. Ánh đèn phản chiếu một bóng người in lên vách. Nàng khẽ đáp, giọng nhẹ như sương:
“Chưa.”
Cánh cửa liền mở ra, tiếng bản lề vang khẽ. Bóng người nhỏ nhắn tiến vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện nàng - là Tịch Du.
Nàng khẽ cười, trong trí nhớ vẫn còn rõ ràng thói quen của cậu: chẳng bao giờ chịu ngủ sớm, nhưng lại luôn dậy đúng giờ. Tịch Du mãi vẫn là đứa trẻ khiến người ta vừa thương vừa không hiểu nổi.
“A tỷ, sao tỷ vẫn còn thức?”
Câu hỏi của cậu khiến nàng khựng lại. Nàng vốn là người sống có nề nếp, điều độ, chẳng khi nào thức khuya như thế. Tịch Du vốn chỉ định thử ghé qua, ai ngờ lại gặp nàng đang ngồi bên trà, dáng vẻ như có điều nặng lòng.
“Ta không chợp mắt được.” Tịch Vân Diêu khẽ day thái dương, giọng thoáng mỏi mệt.
“Tỷ định về kinh sớm sao?” Tịch Du vừa nói vừa rót thêm trà, động tác chững chạc khác hẳn trước kia.
Nàng đón lấy tách trà, khẽ gật đầu:
“Ừ, ta phải về ngay.”
Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nàng, phản chiếu đôi mắt mang chút mệt mỏi. Tịch Du nhìn mà trong lòng dâng lên nỗi thương xót. Cậu biết mấy tháng qua tỷ tỷ mình chẳng hề dễ dàng, nhưng vẫn luôn gắng gượng mỉm cười. Một thoáng im lặng trôi qua, cậu chợt hỏi, giọng dè dặt:
“Tỷ… thành thân rồi sao?”
Bàn tay Tịch Vân Diêu khựng lại giữa không trung, đôi môi khẽ run. Nàng uống thêm ngụm trà, để giấu đi nỗi bối rối trong mắt.
“Phải. Ta thành thân nửa năm nay rồi.”
Tịch Du hơi nhướn mày:
“Với ai vậy?”
Nàng dừng lại một chút rồi đáp khẽ:
“Thái tử điện hạ.”
Chỉ một câu ấy thôi, mà Tịch Du suýt sặc, phun cả ngụm nước trong miệng ra. Cậu ho sặc sụa, nước bắn tung tóe xuống sàn gỗ. Tịch Vân Diêu vội bước tới, khẽ vỗ lưng cho cậu, miệng cười mà mắt vẫn ánh lên nét dịu dàng.
“A tỷ! Tỷ nói thật chứ? Là Thái tử điện hạ sao?”
Nàng khẽ gật đầu.
“Vậy tức là… tỷ là Thái tử phi rồi?”
Nàng lại gật đầu, bình thản như thể đó chỉ là chuyện thường.
Tịch Du tròn mắt, nắm lấy vai nàng mà lắc nhẹ, giọng đầy phấn khích:
“A tỷ, tỷ thật lợi hại!”
Tịch Vân Diêu bật cười, khẽ đẩy cậu ra. Nàng kể lại toàn bộ mọi chuyện, từ hôn lễ, đến quãng thời gian ở Đông cung. Lúc nàng dừng lại, Tịch Du im lặng thật lâu, rồi khẽ thở ra, nửa mừng nửa lo. Tỷ tỷ của cậu giờ đã là người trong hoàng thất, được nhiều quý nhân nâng đỡ, song con đường phía trước vẫn mịt mù.
Ánh đèn dầu lay động, chiếu lên khuôn mặt cậu một thoáng u sầu. Tịch Vân Diêu nhìn ra, liền khẽ đưa tay xoa mái tóc dài buông xõa của cậu, giọng nàng mềm đi như tơ:
“A Du, đệ không cần vội trở lại kinh thành đâu.”
“Nhưng mà…” Tịch Du ngẩng lên, trong mắt chứa đầy lo lắng. Cậu là người thân duy nhất của nàng, sao có thể yên tâm để nàng một mình quay về chốn cung đình hiểm ác ấy.
Tịch Vân Diêu khẽ mỉm cười, bóp nhẹ má cậu. Trong lòng nàng dâng lên niềm ấm áp xen lẫn xót xa. Sau những bi kịch đã qua, A Du của nàng đã trưởng thành thật rồi, biết nghĩ, biết lo cho người khác. Nhưng chính vì thế, nàng càng không thể để cậu dấn thân vào nguy hiểm thêm lần nữa.
Nàng sống lại, một là để rửa oan cho Tịch gia, hai là để bảo vệ đệ đệ của mình.
“Không sao đâu. Đệ cứ ở lại đây đi. Nếu ta cần, ta sẽ nhắn người đến gọi.”
Nàng nắm lấy bàn tay cậu, nhẹ nhàng vuốt ve, giọng nói trầm lắng mà kiên định:
“Đừng lo cho ta… chỉ cần đệ bình an, là ta yên lòng rồi.”