Trong căn phòng gỗ đơn sơ, ánh nến bập bùng cháy, hắt lên tường từng mảng sáng tối chập chờn. Những ngọn đuốc treo quanh tường khẽ lay động, tháp nến tỏa hơi ấm lan khắp gian phòng. Giữa tiết thu, khung cảnh ấy lại hòa hợp đến kỳ lạ, như một mảng vàng dịu giữa bức tranh lá úa rơi đầy ngoài hiên.
Năm nữ nhân ngồi quây quần bên bộ bàn tre mộc mạc. Một tiểu tỳ tiến đến, rót thêm nước ấm rồi lặng lẽ lui ra, khép cánh cửa, ngăn cách căn phòng với khoảng không tĩnh mịch bên ngoài.
Ngoại trừ Tịch Vân Diêu, ba người còn lại đều đã nghe qua đôi chút về nơi này, cũng như về vị nữ tử đang ngồi đối diện.
Nơi đây gọi là Vĩnh Cốc, một vùng đất tách biệt với thế gian, rất ít người biết đến, trừ những kẻ từng dấn thân giang hồ. Người ta truyền rằng, Vĩnh Cốc là chốn tụ họp của những bậc y thuật cao minh, nơi mỗi tấc đất đều ẩn giấu nhân tài. Quả thực, giữa đại lục mênh mông, hiếm có nơi nào sánh bằng.
Nghe Tịch Vân Diêu kể rằng khu rừng họ vừa vượt qua giăng đầy cơ quan, cạm bẫy, ai nấy đều rùng mình. Nếu không có nàng dẫn đường, e rằng giờ này đã chẳng thể bình yên ngồi đây uống trà.
Theo lời giới thiệu, nữ tử trước mặt họ thoạt nhìn chỉ như ba mươi, song thực ra đã qua tuổi bốn mươi lăm. Bà tên là Vĩnh Miên, Cốc chủ của Vĩnh Cốc, người được giang hồ tôn xưng là Thần y đệ nhất.
Nhắc đến danh xưng ấy, Vĩnh Miên chỉ mỉm cười, đầu ngón tay khẽ mân mê quai tách trà, giọng bà nhẹ như gió:
“Chuyện cũ mà thôi. Giờ ta đã ẩn cư, bao nhiêu bậc hậu bối tài giỏi xuất hiện, ta sao sánh bằng được nữa.”
Nghe là biết bà khiêm nhường. Cao thủ có thể là nhất thời, nhưng đẳng cấp thì là vĩnh viễn. Dù đã rời khỏi thế sự gần mười năm, danh tiếng của Vĩnh Miên vẫn chưa từng phai, vẫn đứng ở một cõi cao không dễ chạm tới.
Sau một hồi trò chuyện, Tịch Vân Diêu nói rõ mục đích đến đây.
Vĩnh Miên chống cằm, trầm ngâm giây lát rồi gật đầu bảo:
“Ta sẽ giúp. Nhưng phải đến ngày mai mới sắc được thuốc.”
Tịch Vân Diêu khẽ gật đầu, giọng ôn hòa mà chắc nịch.
Giữa lúc họ đang bàn về vết thương như ngày trúng độc, vị trí, các triệu chứng kèm theo - Vĩnh Miên vừa nghe vừa lặng lẽ ghi nhớ. Bất chợt, cánh cửa gỗ khép kín bỗng bật mở, một luồng gió đêm ùa vào mang theo hơi lạnh của thu, thổi dọc theo nền nhà khiến ánh nến run rẩy.
Cả năm người đồng loạt quay ra nhìn.
Một thiếu niên vận bạch y lao vào, tóc tai rối bời, trán còn đọng giọt mồ hôi. Dáng người cao nhưng gương mặt vẫn vương nét trẻ con, rõ là vừa từ giường bật dậy, nghe tin gì đó liền vội vàng chạy đến.
“A tỷ!”
Giọng thiếu niên run run, rồi không kịp nói thêm gì đã nhào đến, ôm chầm lấy Tịch Vân Diêu.
Khoảnh khắc ấy, gian phòng lặng đi. Tiểu Cẩm phản ứng đầu tiên, vội bước lên định gỡ bàn tay đang siết chặt chủ tử mình ra, song dù cố thế nào cũng không thể.
Tịch Vân Diêu giơ tay ngăn nàng lại, rồi nhẹ nhàng ôm lấy thiếu niên kia, bàn tay khẽ vỗ vai an ủi:
“A Du, tỷ đây.”
Ngoại trừ Ninh Ninh, Vĩnh Miên và nàng, ba người còn lại đều chết lặng.
Một lúc sau, khi cảm xúc dần lắng xuống, thiếu niên ấy ngồi xuống bên cạnh Tịch Vân Diêu, vẫn ôm chặt lấy tay nàng như sợ chỉ cần buông ra là người trước mắt sẽ tan biến.
Khi ấy, họ mới biết rằng đó chính là Tịch Du, đệ đệ của Tịch Vân Diêu, vị thiếu gia mà người đời đồn đã chết cùng song thân trong trận thảm sát Tịch gia năm đó.
Tịch Vân Diêu vừa giải thích cho họ nghe, vừa dịu dàng xoa đầu Tịch Du đang tựa vào vai mình, ánh mắt chan chứa thương yêu.
Nàng nhìn người đệ đệ kém mình hai tuổi, trong lòng dâng lên cảm giác vừa thân thuộc, vừa xa xăm.
Tịch Vân Diêu xuyên vào thân thể này đúng vào ngày đại hôn, khi nàng bái đường cùng Thái tử Phó Dạ Kỳ. Bao tháng ngày qua, ký ức và tình cảm của nguyên chủ dần hòa vào nàng, khiến giờ đây, đối diện với Tịch Du, trái tim nàng vẫn run rẩy, vẫn nghẹn ngào như thể tất cả chưa từng thay đổi.
Nàng còn nhớ rõ, gần một năm trước, sau khi Tịch gia bị diệt môn, nàng đã cõng Tịch Du, người đầy máu, vết thương ở bụng chỉ được băng qua loa, mê man suốt dọc đường.
Dưới trời hè nắng cháy, nàng cõng đệ đệ, lặng lẽ đi đường tắt rời khỏi kinh thành để tránh bị phát hiện.
Đói, nàng dừng lại, ăn tạm mẩu bánh khô. Hai ngày không ngủ, thân thể mỏi nhừ. Một tiểu thư lá ngọc cành vàng giờ khoác áo nô tỳ rách rưới, tóc tai rũ rượi, cõng đệ đệ mà lê bước tìm đại phu.
Cuối cùng, kiệt sức mà ngã quỵ. Khi tỉnh lại, nàng đã thấy mình nằm trên chiếc giường tre nơi xa lạ. Bên cạnh là Tịch Du đang ngủ say, cách đó không xa, một nữ nhân đang ngồi đọc sách.
Thấy nàng tỉnh, nữ nhân ấy đặt sách xuống, rót cho nàng ly nước, giọng ôn tồn như gió sớm. Khi ấy, nàng mới biết nơi này là Vĩnh Cốc, còn người cứu mạng nàng chính là Vĩnh Miên. Tịch Du đã qua cơn nguy hiểm, nhưng để vết thương lành hẳn, phải ở lại điều dưỡng một thời gian.
Nghĩ đến cảnh gia tộc tan nhà, sóng gió chưa yên, Tịch Du còn yếu, Tịch Vân Diêu đành nhờ cậy Vĩnh Miên, một mình xuống núi trở lại kinh thành.
Giờ hồi tưởng, lòng nàng vẫn nhói.
Nhưng mọi thứ đã dần lùi xa. Giờ đây, nhìn Tịch Du, nàng thấy chỉ cần còn người thân, dù một người thôi, cũng là điều may mắn nhất. Sau gần một năm sóng gió, ngoái đầu lại, vẫn còn người chờ nàng, chờ ngày nàng rửa sạch oan khiên cho Tịch gia, chờ ngày tỷ đệ họ có thể đường đường chính chính trở về…