Chương 22

Sáng hôm sau, tiếng bước chân vang vọng dọc theo hành lang tĩnh mịch của Đông cung.

Cánh cửa khẽ mở, giọng nói trong trẻo cất lên:

“Vân Diêu, muội sao rồi?”

Tịch Vân Diêu mơ màng tỉnh giấc, nghe tiếng gọi liền khẽ mở mắt. Nàng ngồi dậy, đưa tay dụi dụi đôi mắt còn nhập nhèm, mái tóc rối xõa trên vai.

Vừa nhìn rõ cảnh vật trước mặt, nàng liền sững người. Ở ngưỡng cửa là Thái hậu, Hoàng hậu và Quận chúa. Trong khi bản thân nàng lại y phục lộn xộn, đầu tóc bù xù, chăn vẫn phủ kín đến ngực, mà ngay bên cạnh là Thái tử, hắn đã tỉnh từ lúc nào, đang tựa người nhìn nàng, môi cong nhẹ, nửa cười nửa không.

Ba người ở cửa khẽ liếc qua, ánh mắt đồng loạt dừng lại nơi vệt hồng nhạt trên cổ nàng. Rồi lại nhìn sang Thái tử, bắt gặp nụ cười đầy ẩn ý của hắn. Chẳng biết ai khơi mào, cả ba liền chụm đầu to nhỏ, tiếng thì thầm xen lẫn tiếng nín cười.

Hoàng hậu là người đầu tiên mở miệng, giọng trêu ghẹo:

“Chào buổi sáng, có vẻ như chúng ta đã làm phiền giấc ngủ của hai đứa rồi.”

Tịch Vân Diêu cuống quýt nhận ra bản thân thất lễ, liền vội vén chăn định xuống giường hành lễ, nhưng bàn tay nhỏ nhắn lập tức bị ai đó giữ chặt. Nàng quay đầu lại, Phó Dạ Kỳ đang nhìn nàng, ánh mắt bình thản mà sâu không thấy đáy.

Hắn mỉm cười, hướng về phía ba người ngoài cửa:

“Vân Diêu tối qua chăm sóc nhi thần cả đêm. Nàng vốn dạo này không ngủ đủ giấc, nên mới ngủ quên mất giờ thôi.”

Câu “chăm sóc” vừa thốt ra khiến ánh nhìn của Thái hậu, Hoàng hậu và Quận chúa càng thêm vi diệu. Lại cộng thêm dấu vết mờ nơi cổ nàng, hàm ý bên trong quả thật chẳng cần nói ai cũng hiểu.

Thái hậu khẽ nhíu mày, ra hiệu cho Phó Chiêu Chiêu. Quận chúa lúc này vẫn chưa rời mắt khỏi Tịch Vân Diêu, mãi đến khi Thái hậu ra dấu thêm vài lần mới chịu bước đến, nhẹ giọng đỡ nàng dậy.

Theo lời Thái hậu, Tịch Vân Diêu được mời ra ngoài để sửa soạn lại y phục, còn ba người họ sẽ nói chuyện riêng với Thái tử. Nàng ngoan ngoãn nghe theo, khoác tạm chiếc khăn choàng rồi rời đi.

Khi cửa khép lại, gian điện chỉ còn lại Thái hậu, Hoàng hậu và Phó Dạ Kỳ. Hai người ngồi xuống bên mép giường, nhìn hắn với vẻ nửa nghiêm nghị nửa bất lực.

Hoàng hậu cất giọng trước:

“Hôm qua con làm gì Diêu nhi?”

Phó Dạ Kỳ hiểu ngay điều họ muốn hỏi. Hắn biết rõ dấu vết do mình để lại trên cổ nàng không thể giấu được ai. Thế nhưng gương mặt hắn vẫn điềm nhiên, đôi mắt trong veo như không chứa lấy một tia chột dạ.

“Nhi thần có làm gì đâu.”

Hoàng hậu nhìn con trai, khóe môi khẽ giật. Bà quá hiểu cái vẻ “ta chẳng biết gì cả” kia, đích thị là dáng điệu quen thuộc của hắn mỗi khi phạm chuyện rồi giả bộ vô tội. Bực đến độ không nói nên lời, bà đành hừ nhẹ, ngồi phịch xuống ghế, rót một chén trà uống ực để trấn tĩnh.

Thái hậu khẽ thở dài, bàn tay nhăn nheo vỗ nhẹ mu bàn tay con dâu, rồi quay sang nói với Phó Dạ Kỳ:

“Kỳ nhi, con sao có thể làm vậy được? Diêu nhi đầu óc còn ngây dại, tâm tính như đứa trẻ, con thử nghĩ xem nếu một ngày nó tỉnh táo thật sự… con bé sẽ ra sao?”

Câu nói khiến Phó Dạ Kỳ lặng đi. Hắn biết rõ mình đang làm gì, nhưng Tịch Vân Diêu trong mắt hắn, đôi khi hồn nhiên như trẻ nhỏ, đôi khi lại khôn khéo khó lường. Lúc đầu hắn tin nàng là kẻ ngốc thật, song sau chuyện ở phủ Thượng thư, hắn bắt đầu nghi ngờ. Chỉ là chưa có bằng chứng.

Giọng Thái hậu lại vang lên, nhẹ mà như nén giận:

“Trong lòng ta, Diêu nhi vẫn chỉ là tiểu cô nương mới lên bảy. Thật sự ta chẳng dám tưởng tượng nếu một ngày con…”

Vế sau bà không nói hết, nhưng ai cũng hiểu. Một kẻ ngốc, dẫu là phu thê, cũng không nên bị cuốn vào chuyện nam nữ như vậy.

Phó Dạ Kỳ khẽ nhắm mắt, giọng trầm thấp vang lên:

“Nhi thần chưa làm gì nàng cả.”

Hai người đối diện liền tròn mắt. Hoàng hậu nhìn kỹ hắn, đôi mắt sáng rực lên, giọng đầy nghi hoặc:

“Thật sao? Con chưa làm gì Diêu nhi?”

Bà hiểu rõ con trai mình, một thiếu niên trẻ tuổi, huyết khí thịnh, lại ở cùng một cô nương xinh đẹp như thế mà vẫn có thể giữ bình tĩnh… nghe qua đã thấy khó tin. Nhưng hắn chỉ gật đầu, vẻ mặt không đổi.

Hoàng hậu bước lại gần, khẽ vuốt mái tóc đen mượt của hắn, giọng dịu hẳn:

“Nếu con thật lòng, thì hãy để Diêu nhi cam tâm tình nguyện. Đừng ép buộc con bé, nghe chưa?”

Khi Thái hậu và Hoàng hậu rời khỏi, trong tẩm điện chỉ còn lại tiếng gió khẽ lay rèm. Phó Dạ Kỳ nằm đó, mắt nhìn lên trần, môi cong nhẹ.

Câu nói “Cam tâm tình nguyện” của mẫu thân, như từng lời khắc vào lòng hắn.

Chỉ cần khiến nàng cam tâm tình nguyện. Chỉ cần khiến nàng dần lệ thuộc vào hắn, thì dù nàng ngốc thật hay giả ngốc, Tịch Vân Diêu vẫn sẽ mãi mãi thuộc về hắn.