Chương 21: Thích tất cả về nàng

Phó Dạ Kỳ nằm li bì trên giường suốt mấy ngày liền. Cho đến một buổi tối, Tịch Vân Diêu ngồi cạnh giường bệnh, ánh mắt lim dim, một tay chống cằm, gật gù như ru mình vào giấc ngủ. Không gian tĩnh lặng đến mức nàng có thể nghe thấy nhịp thở đều đều của hắn. Bỗng một tiếng sột soạt vang lên, làm nàng giật mình.

Trong cơn mơ màng, nàng nhận ra Phó Dạ Kỳ đã tỉnh từ bao giờ, ánh mắt lạnh lùng giờ chăm chăm soi nàng, sâu thẳm và đầy tò mò. Hắn thấy nàng giật mình, liền cười khẽ, đôi môi mấp máy, giọng khàn khàn vang lên: "Làm nàng tỉnh rồi ư?"

Tịch Vân Diêu hoảng hốt, vội vàng định đứng dậy, gọi nha hoàn, chuẩn bị thay thuốc, truyền tin vào cung, nhưng bàn tay hắn đã siết chặt cổ tay nàng, giữ nàng lại. Nàng dừng động tác, nghiêng đầu nhìn hắn, vẻ khó hiểu hiện rõ trên khuôn mặt.

"Ta khát," giọng hắn trầm ấm, vừa nhẹ vừa dứt khoát.

Nàng hiểu ngay, vội bước ra bàn trà, rót một cốc nước đưa cho hắn. Mấy ngày liền nằm liệt trên giường bệnh, chỉ thay băng, uống thuốc, chưa hề ăn uống gì, cơn khát này là lẽ đương nhiên.

Tịch Vân Diêu đưa cốc nước ra trước mặt:

"Nàng nghĩ ta có thể tự cầm được sao?" Hắn liếc mắt, ánh nhìn nửa trêu nửa đùa.

Nàng thầm "à" một tiếng, nhớ lời Thái y dặn, Thái tử tỉnh, đừng vận động mạnh, tránh làm rách vết thương và nhiễm trùng, dễ để lại sẹo sâu. Nàng nhẹ nhàng đỡ hắn, để hắn tựa vào vai mình, rồi từ từ đút nước cho hắn uống, tay nàng khẽ run vì vừa mệt vừa lo.

Sau khi uống xong, Tịch Vân Diêu định đặt hắn nằm xuống giường, nhưng hắn vẫn không chịu, vẫn tựa người vào nàng. Hắn cao lớn, trọng lượng vượt xa nàng, nàng phải dịch người vào trong, tựa vào tường để chống đỡ, cảm giác vai nàng bị ấn xuống nhẹ nhàng nhưng đủ để nàng nhận ra sức mạnh của hắn.

"Ta hôn mê bao lâu rồi?" giọng hắn trầm trầm, hơi nóng phả lên bờ vai nàng. Tối hôm nay, hai người chỉ mặc xiêm y mỏng, mỗi nhúc nhích đều như chạm vào da thịt, da nàng khẽ rùng mình, tim đập nhanh. Nàng nhìn ra cửa sổ, trăng tròn tỏa sáng, gió thổi nhẹ, thanh tịnh đến lạ thường, nhưng trong lòng lại đầy lo lắng, ngại ngùng và cảm giác lạ lùng khó tả.

"Ngài hôn mê được bốn ngày rồi." Nàng đáp, giọng nàng có chút run rẩy.

Hắn cảm nhận được cơ bắp nàng căng cứng, rõ ràng nàng đang ngại ngùng, nhưng hắn lại dịch người sát hơn, tận hưởng cảm giác áp vào mình, thỏa mãn khi trêu chọc nàng.

"Nàng đã chăm sóc ta suốt mấy ngày nay sao?" giọng hắn thầm trầm, nửa chất vấn, nửa trêu.

Tịch Vân Diêu hơi bối rối, nàng là Thái tử phi, thê tử của hắn, nàng không chăm thì còn ai?

"Đương nhiên là ta rồi." Nàng trả lời, mắt nhìn xuống, lòng ngập tràn lo lắng.

Phó Dạ Kỳ hé mắt, nhìn chiếc cổ trắng nõn phơn phớt hồng của nàng, híp mắt lại, giọng trầm khàn: "Chắc hẳn nàng cũng mệt lắm."

Hắn từ từ đè nàng xuống giường, để nàng nằm cạnh mình, ôm trọn nàng vào lòng. Tịch Vân Diêu giật mình, nhìn hắn vừa mới tỉnh mà sức mạnh kinh người, trái tim đập loạn nhịp.

"Ngài làm gì vậy?"

Hắn không trả lời, chỉ ôm nàng, để nàng nghiêng, vùi đầu vào hõm cổ hắn, nhẹ nhàng hít lấy mùi hương nàng. Hắn biết mình đã thích mùi ấy từ lâu, thích trêu chọc nàng, thích thấy nàng ngại ngùng, thích tất cả về nàng. Cảm giác thỏa mãn lan tỏa trong người hắn, bàn tay ôm eo nàng siết chặt hơn, vừa để giữ vừa để cảm nhận.

"Im lặng nào," giọng hắn trầm ấm, thấm đầy quyền lực nhưng cũng dịu dàng.

Tịch Vân Diêu định đẩy hắn ra, nhưng sợ chạm vết thương trên vai hắn, đành nằm yên. Cảm giác tim nàng đập nhanh, hơi thở không đều, nhưng cũng dần nhịp nhàng khi nhận ra hắn đang yên lặng, cũng có vẻ mệt mỏi. Nàng thϊếp đi một lúc sau, trong lòng vẫn đầy bối rối.

Thấy nàng ngủ, Phó Dạ Kỳ mở mắt, quay nàng đối diện mình, đôi mắt sâu thẳm nhìn khuôn mặt mà hắn đã ao ước mười mấy năm. Hắn hôn lên mắt nàng, sống mũi, khóe môi, rồi xuống cổ. Khi dấu đỏ in trên da nàng, hắn mới thỏa mãn, ôm nàng thật chặt.

Ánh trăng rọi vào tẩm điện, phản chiếu hai thân ảnh trên giường, yên bình đến kì lạ.