Chương 20: Con sẽ chăm sóc ngài ấy… như em bé vậy

Hai ngày sau khi Phó Dạ Kỳ trúng tên độc, hắn vẫn hôn mê bất tỉnh trên giường. Thái y trong cung vừa bắt mạch, vừa cẩn thận xem xét.

Ngoài cửa gỗ, Tịch Vân Diêu, Phó Chiêu Chiêu, Hoàng hậu và Hoàng thượng đều đang túc trực chờ tin. Thái hậu tuổi đã cao, thân thể không tiện đi lại, chỉ có thể thường xuyên nhắn hỏi qua thư từ.

"Ngài ấy… sẽ không sao chứ?"

Tịch Vân Diêu đi đi lại lại, trong lòng nôn nóng chẳng yên. Một phần vì hắn là phu quân của nàng, một phần vì chính nàng rủ hắn ra ngoài nên mới xảy ra ám sát. Nghĩ đến đó, nàng thấy trong lòng vô cùng bất an và áy náy. Nếu không phải theo nàng ra ngoài, sao hắn lại trọng thương, hôn mê suốt hai ngày cơ chứ?

Phó Chiêu Chiêu nhận ra sự lo lắng ấy. Phận vừa là tỷ tỷ, lại vừa là bằng hữu, nàng cũng chẳng đành lòng, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai, khẽ an ủi:

"Không sao đâu, muội đừng lo lắng quá."

Hoàng hậu cũng dịu giọng động viên. Bà biết, đây chẳng phải lần đầu nhi tử bị ám sát. Thân là thái tử, kẻ thù trong tối ngoài sáng nhiều không kể xiết. Chỉ là lần này hắn hôn mê quá lâu, khiến lòng bà thấp thỏm hơn mọi khi.

Hoàng thượng thì sớm đã tra rõ ngọn ngành. Hung thủ chỉ là kẻ phản nghịch trong kinh, lén theo ám sát, chẳng khác mấy những lần trước. Nhưng dám đả thương Thái tử, tội không thể tha, nên hắn ta vẫn bị giam trong ngục, chờ ngày xử quyết.

Trong lúc bốn người còn đang suy nghĩ miên man, cửa phòng chợt vang lên tiếng mở, tất cả liền ngẩng đầu, vội vây quanh thái y hỏi han.

Thái y tay xách giỏ thuốc, một bên vuốt bộ râu bạc dài, giọng ôn tồn chậm rãi:

"Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, Quận chúa, Thái tử phi. Điện hạ nay đã qua cơn nguy kịch, độc tố trong người gần như được loại bỏ hoàn toàn. Chỉ cần chờ điện hạ tỉnh lại, sau đó dùng thuốc theo thang này trong vòng bảy ngày thì sẽ hồi phục."

Nói rồi ông đưa phương thuốc ra, Tịch Vân Diêu lập tức đón lấy.

Khi thái y lui xuống, cả bọn mới đồng loạt thở phào, nét căng thẳng trên gương mặt dần giãn ra.

Hoàng hậu dịu dàng vỗ nhẹ lên đầu Tịch Vân Diêu, giọng mang chút ý cười:

"Diêu nhi, không sao rồi, con cũng đừng quá lo lắng."

Tịch Vân Diêu gật đầu liên tục. Hoàng hậu lại cầm lấy thang thuốc trong tay nàng, xem qua một lượt, rồi giao cho mama Đông cung, căn dặn phải sắc thuốc cho Thái tử hằng ngày.

Hoàng thượng lúc này nhìn sang Tịch Vân Diêu, trầm giọng nói:

"Kỳ nhi giao cho con chăm sóc, con cũng vất vả rồi."

Nàng giật mình, vội lắc đầu lia lịa, tay khua khua:

"Không ạ, ngài ấy là phu quân con, con sẽ chăm sóc ngài ấy… như em bé vậy!"

Một câu “em bé” từ miệng nàng bật ra khiến ba người đều bật cười. Dẫu lời lẽ ngốc nghếch, mang chút ngây thơ trẻ con, nhưng ai nấy đều rõ, nàng chăm sóc người khác vốn tỉ mỉ chu đáo, chẳng khác gì đang chơi trò "bác sĩ – bệnh nhân".

Chẳng bao lâu, Hoàng hậu vì mất ngủ đã lâu nên đành cáo từ trở về phủ nghỉ ngơi. Hoàng thượng thì bận việc triều chính, chẳng thể nán lại lâu.

Chỉ còn Phó Chiêu Chiêu ở lại thêm chốc lát. Phó Chiêu Chiêu dõi theo Tịch Vân Diêu từ đầu đến cuối, thoáng nhận ra sự bất an ẩn sâu trong ánh mắt Tịch Vân Diêu. Khóe môi nàng khẽ nhếch, song cũng nhanh chóng thu hồi:

"Muội vất vả rồi."

Tịch Vân Diêu lắc đầu liên tục:

"Không sao không sao, tỷ về phủ nghỉ ngơi đi."

Phó Chiêu Chiêu quả thực cũng rất mệt mỏi, liền gật đầu, cáo biệt rồi rời