Chương 2: Nếu ở hiện đại, có lẽ lúc này nàng đã được trao giải thưởng diễn xuất quốc tế

Trong Ngọc Tẩm điện, tẩm cung của Đông cung, một bóng dáng nhỏ nhắn khoác hỉ phục đỏ thẫm lặng lẽ ngồi trên chiếc giường rộng rãi. Lớp vải mượt mà phủ xuống tận chân, ánh nến vàng lay động phản chiếu từng sợi tơ óng ánh. Dưới lớp khăn voan đỏ mỏng, nàng ngồi thẳng lưng, bàn tay khẽ siết lấy chiếc quạt thêu hoa, toàn thân căng chặt như dây đàn.

Lần đầu động phòng, tim sao có thể không loạn nhịp? Hai kiếp làm người, nàng chưa từng nếm trải sự thân cận của nam nhân. Đừng nói đến động phòng hoa chúc, ngay cả một nụ hôn cũng chưa từng trao gửi.

Tiếng động khe khẽ bên ngoài khiến nàng giật mình. Nàng khẽ điều chỉnh hô hấp, ép bản thân thả lỏng, trở lại dáng vẻ ngốc nghếch vô hại như thiên hạ vẫn đồn truyền. Chỉ có bàn tay trắng nõn kia càng siết chặt chiếc quạt, khớp ngón tay dần trắng bệch.

Tiếng bước chân ngày một gần, trầm ổn mà hữu lực, như từng nhịp gõ xuống trái tim nàng.

Cho đến khi dừng hẳn trước giường.

Một bàn tay thon dài khẽ vén lớp khăn voan. Làn gió nhẹ lướt qua, mùi đàn hương thoảng nhẹ. Nàng khẽ nâng mi mắt, nhìn thấy người đứng trước mặt mình — Thái tử Phó Dạ Kỳ, đệ nhất nhân trẻ tuổi trong Vĩnh triều.

Hắn có dung mạo sắc lạnh, đường nét tuấn lãng như tạc, đôi mắt phượng sâu u tối, thần sắc xa cách. Y phục hỉ lễ đỏ sẫm càng tôn thêm khí thế nghiêm nghị, khiến người không dám khinh nhờn.

Sau một thoáng đánh giá, hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, giữ một khoảng cách vừa đủ.

“Ta là Phó Dạ Kỳ, phu quân của nàng.” Giọng nói trầm thấp vang ra từ thanh quản hắn, tuy lạnh lùng nhưng cực kỳ dễ nghe.

Tịch Vân Diêu cụp mắt: “Ta là Tịch Vân Diêu.”

Âm thanh ấy khiến hắn khẽ nghiêng đầu. Dưới ánh nến mờ, gương mặt nàng hiện ra thuần khiết, ngây thơ. Nhưng đáng tiếc, giờ đây nàng lại là một kẻ ngốc.

Trong triều từng truyền rằng, thiên kim Tịch gia vì thảm sát cả nhà mà đầu óc trở nên ngây dại, ký ức dừng lại ở tuổi bảy tám. Thái hậu từng dặn hắn, Tịch gia diệt tộc, nàng sống sót đã là kỳ tích, song khó thoát khỏi dằn vặt. Nếu nàng hóa ngốc, có lẽ lại là một cách để bình yên sống tiếp.

Nghĩ vậy, hắn khẽ rũ mi:

“Ở yên trong Đông cung. Ngoài kia chẳng yên ổn, nơi này sẽ có người của ta bảo vệ.”

Nàng ngơ ngác gật đầu.

“Đêm nay nàng mệt rồi, nghỉ ngơi trước đi. Ta sang thư phòng.”

Nàng lại gật đầu cái rụp.

Hắn bắt đầu tin nàng thật sự ngốc.

Nghĩ đến đây, ký ức chợt ùa về.

Khi hắn còn là thiếu niên, từng có lần trượt chân xuống hồ. Trong lúc hoảng loạn vẫy vùng, một giọng nói non nớt nhưng kiên định vang lên:

“Người đâu, có người rơi xuống nước!”

Tiếng kêu cứu ấy chẳng lớn, nhưng lại là nỗ lực hết sức của một bé gái.

Khi được vớt lên bờ, toàn thân run rẩy vì lạnh, hắn mặc kệ cung nhân đang hầu hạ, ánh mắt vẫn ghim chặt vào khuôn mặt nhỏ bé kia.

“Tên ngươi là gì?”

Giọng nói hắn non nớt, song khí chất lại khác hẳn bọn trẻ cùng tuổi.

“Ta là Tịch Vân Diêu.”

Rồi hắn chẳng nhớ thêm gì. Sau đó mới biết, cô bé cứu hắn chính là thiên kim Tịch gia, phụ thân nàng giữ chức Thượng thư Hộ bộ. Từ ấy, hắn đã âm thầm ghi nhớ, một ngày nào đó sẽ báo đáp nàng.

Lần đầu gặp là hồi bé, lần thứ hai gặp lại sau gần mười năm. Hắn mười chín, nàng mười bảy. Hắn vốn mong chờ một cuộc hội ngộ đẹp đẽ, nào ngờ cảnh tượng trước mắt lại là Tịch gia diệt vong, chỉ còn nàng sống sót, lại thành một kẻ ngốc.

Một tiểu thư tài sắc vẹn toàn như nàng, sao có thể cam tâm thành kẻ ngây dại?

Thế nhưng, nhiều lần lén đến thăm, hắn vẫn chỉ thấy nàng ngồi ngơ ngẩn nơi biệt phủ tan hoang, bên cạnh nha hoàn trung thành. Lời khẳng định từ Thái hậu, Hoàng hậu, cùng bao người, khiến hắn dần tin nàng thực sự ngốc.

Cuối cùng, hắn đề nghị cưới nàng. Thái hậu đồng ý, vừa để hắn báo đáp, vừa để nàng có chốn nương thân.

Và nay, trước mặt hắn, vẫn là khuôn mặt thuần khiết ấy, nhưng ánh mắt rỗng ngây, khoác lên mình hỉ phục đỏ thẫm.

Hắn trầm ngâm một hồi lâu, rồi vẫn đứng dậy rời khỏi tẩm cung.

Cánh cửa khép lại, để lại không gian yên tĩnh.

Tịch Vân Diêu khẽ thở ra, trong lòng vẫn còn kiêng dè khi đối diện hắn.

Nếu ở hiện đại, có lẽ lúc này nàng đã được trao giải thưởng diễn xuất quốc tế.