Và đương nhiên, suốt hai tuần kế tiếp, Tịch Vân Diêu chẳng làm gì ngoài ăn rồi ngủ trong phủ.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, nàng nhận ra Chu gia vẫn chưa hề sụp đổ danh tiếng. Không biết bằng cách nào, Chu Văn đã phong tỏa toàn bộ tin tức, tuyệt đối không để lọt ra ngoài một lời đồn xấu nào về Chu gia. Thậm chí, bên ngoài còn truyền tai nhau rằng ông ta là người thẳng thắn, yêu thương cháu gái như con ruột, đủ loại lời khen ngợi đều có.
Chu Uyển Yên thì bị cấm túc trong phòng, đến giờ vẫn chưa được ra ngoài. Tuy hình tượng tài nữ chưa mất, nhưng Chu Văn quản thúc nàng ta chặt chẽ hơn, không cho phép làm ra bất kỳ chuyện hồ đồ nào nữa.
Còn nha hoàn lỡ miệng hôm ấy đã bị đánh hơn chục trượng rồi trục xuất khỏi Chu phủ. Tịch Vân Diêu nghe vậy lại thấy thương xót, bởi nàng ta vốn chẳng làm gì sai, chỉ một lần sơ suất mà hỏng cả đời. Nhưng nghĩ kỹ, rời khỏi cái gia tộc họ Chu kia cũng là chuyện tốt, ít ra nàng ta sẽ không phải đối diện với những kẻ giả tạo, hám danh vọng ấy nữa.
Nếu hỏi Tịch Vân Diêu vì sao biết rõ những chuyện này, thì câu trả lời chính là nhờ Phó Chiêu Chiêu, Tiểu Cẩm và Ninh Ninh. Ba người họ ngày ngày đi khắp nơi nghe ngóng, rồi lại ríu rít kể cho nàng nghe. Thành ra suốt hai tuần, nàng ngồi một chỗ mà vẫn nghe được đủ loại chuyện, cũng coi như có chút thú vị để gϊếŧ thời gian.
Về phần vị Thái tử mặt lạnh kia, nàng thấy cũng chẳng khác gì so với ngày thành thân, chỉ có điều thỉnh thoảng hắn lại chăm chăm nhìn nàng, rồi chẳng nói một lời. Nàng thật sự không theo nổi cái mạch suy nghĩ kỳ quái ấy.
Phó Dạ Kỳ với nàng cũng đã quen ngủ chung giường. Ban đầu còn ngại ngùng, mỗi người một góc. Sau dần, nàng ngủ say thì lại vô thức vắt tay chân ôm lấy hắn, mở mắt ra đã thấy bốn chi quấn lấy người ta thì cũng chẳng có gì lạ. Hắn cũng không hề trách móc, cứ mặc kệ nàng làm càn. Nên thành ra bây giờ, nếu không thấy hắn nằm bên cạnh, nàng lại cảm thấy chiếc giường kia trống trải đến lạ.
Về phần Thái hậu và Hoàng hậu, hai người vẫn thường xuyên sai người đưa đồ ăn, đồ chơi đến cho nàng. Lúc đầu nàng còn hay vào thăm, nhưng dần dà, mỗi lần trò chuyện lại xoay quanh việc nàng với Phó Dạ Kỳ phải hòa hợp thế nào. Nàng nghe riết thấy phiền, nên bớt lui tới, chỉ qua lại bằng thư từ.
Nàng cứ ngỡ cuộc sống sẽ yên bình như thế, nào ngờ sóng gió lại bất ngờ kéo tới. Vị Thái tử mà nàng đang ngày ngày chung sống… bị ám sát.
Mọi chuyện xảy ra chỉ mới hai ngày trước…
Dạo gần đây, Phó Dạ Kỳ thường xuyên vùi mình trong thư phòng. Sáng nàng thức dậy không thấy hắn, đến lúc đi ngủ cũng chẳng thấy bóng dáng, vậy mà nửa đêm tỉnh dậy lại thấy hắn đã nằm bên cạnh. Sáng hôm sau mở mắt, chiếc giường đã lạnh từ lâu.
Đến khi nghe Tịch Vân Diêu than thở buồn chán, hắn mới bất chợt đề nghị ra ngoài dạo chơi. Nàng dĩ nhiên vui vẻ đồng ý, thế là hai người, cùng Ninh Ninh, Tiểu Cẩm và Hàn Vệ, cùng nhau rời phủ.
Khi nàng còn đang mải mua kẹo hồ lô, bất ngờ một mũi tên từ đâu lao vυ"t tới, cắm thẳng vào vai Phó Dạ Kỳ.
Trong sự hoảng loạn của mọi người, hắn chỉ gắng gượng nói: “Không sao đâu.” Rồi lập tức ngất lịm đi.
Mạnh miệng là thế, nhưng hiện tại, hắn đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh. Mũi tên tẩm độc, còn Tịch Vân Diêu thì phải ngày đêm túc trực, lo liệu chăm sóc cho vị phu quân này.