Chương 17: Ngầm ngầm thề sẽ có một ngày đòi lại cả vốn lẫn lãi

Chu Văn và Vũ Lạc Thanh nghe tiếng bàn tán ầm ĩ trong điện, sắc mặt nhất thời trắng bệch. Câu nói kia như lưỡi dao bén nhọn, chỉ một thoáng đã chặt đứt hết thể diện Chu gia. Hai người nhìn nhau, bàn tay khẽ run, rồi đồng loạt quỳ rạp xuống đất, trán áp sát nền gạch lạnh lẽo.

“Thần… có tội…” - Giọng Chu Văn khàn đặc, mang theo hoảng loạn.

Tiếng quỳ rạp lập tức vang lên liên tiếp. Bầy quan khách vốn đang chăm chú xem náo nhiệt, nay cũng chẳng ai dám thở mạnh. Một vài người Chu gia, thậm chí cả những gia tộc bằng hữu có mặt, cũng khụy gối xuống. Trong thoáng chốc, cả đại điện nghiêm trang biến thành cảnh tượng hỗn loạn, tầng tầng lớp lớp bóng người cúi rạp.

Phó Chiêu Chiêu đưa tay chắn Tịch Vân Diêu ra sau, bảo vệ nàng như che chở một hài tử bị ủy khuất. Tịch Vân Diêu ngoan ngoãn núp lưng nàng, đôi mắt rưng rưng, tay liên tục chấm lệ, trông vừa đáng thương vừa yếu mềm.

Phó Chiêu Chiêu hất nhẹ vạt áo, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người đang quỳ gối:

“Chu gia quản lý người hầu không nghiêm, dám vô lễ trước Thái tử phi, thật vô phép tắc.”

Chu Văn cúi gập người, giọng run rẩy, dù mang chức Thượng thư hiển hách cũng chẳng dám ngẩng đầu:

“Xin Quận chúa, xin Thái tử phi thứ tội…”

Phó Chiêu Chiêu lạnh nhạt đáp:

“Xin tha tội thì được gì? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, danh dự của Thái tử phi há chẳng bị nha hoàn nô tì giẫm đạp hay sao?”

Lời nói ấy rơi xuống, cả điện càng nặng nề. Vũ Lạc Thanh và Chu Uyển Yên cùng đám Chu gia vẫn quỳ rạp, không một ai dám hé môi.

Lúc này, Vũ Lạc Thanh khẽ huých nhẹ Chu Uyển Yên, ngầm bảo nàng đứng ra nhận lỗi. Dẫu chỉ là một nha hoàn thấp kém, nhưng cũng là người dưới trướng nàng ta, quy tội cho Chu Uyển Yên là hợp lẽ. Thể diện Chu gia nhất định không thể để mất ngay trước mắt bao nhiêu khách khứa.

Chu Uyển Yên khẽ run, nhưng đáy mắt lóe lên tia bất phục. Nàng ta vốn được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng phải cúi đầu trước ai. Để nàng ta hạ mình cầu xin tha thứ cho một kẻ ngốc thì thật không cam lòng.

Phó Chiêu Chiêu dĩ nhiên thấu tỏ ý đồ của Vũ Lạc Thanh, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói kéo dài:

“Hừ, theo ta được biết thì đây chẳng phải là nha hoàn bên cạnh Chu tiểu thư sao?”

Âm cuối nàng cố tình ngân dài, ánh mắt sắc bén liếc thẳng bóng dáng nhỏ đang quỳ phía sau Chu Văn.

Chu Văn lập tức nắm chặt cánh tay nữ nhi, giọng thúc giục:

“Yên nhi, mau xin lỗi Thái tử phi đi!”

Chu Uyển Yên ngẩn người, trong lòng cuộn trào oán hận. Từ nhỏ, nàng ta luôn bị đem ra so sánh với Tịch Vân Diêu. Nhan sắc không bằng, tài năng không bằng, thậm chí gia thế cũng chẳng thể sánh. Lúc Tịch gia diệt vong, nàng ta từng đắc ý cho rằng biểu muội này sẽ vĩnh viễn rơi xuống bùn lầy. Nào ngờ, ông trời lại đưa Tịch Vân Diêu lên ngôi Thái tử phi, vị trí mà biết bao cô nương thiên hạ mơ ước.

Để nàng ta quỳ gối trước kẻ ngốc ấy, thật sự nhục nhã đến tận xương tủy.

Mãi không thấy nữ nhi mình mở miệng. Chu Văn liền không cho nàng ta đường lui, liền ra ám chỉ cho Vũ Lạc Thanh, Vũ Lạc Thanh biết rõ ý định của phu quân mình, liền nói nhỏ với Chu Uyển Yên:

“Nếu không xin lỗi, Chu gia chúng ta sẽ mất hết. Con muốn thấy tất cả bại trận dưới tay Tịch Vân Diêu hay sao?”

Nghe vậy, Chu Uyển Yên chỉ có thể cắn chặt răng, từng khớp ngón tay siết đến bật gân xanh. Nàng ta quỳ thêm một bước, cúi đầu, giọng nhỏ xíu:

“Xin Thái tử phi… thứ tội.”

Phó Chiêu Chiêu cười khẩy, đưa tay ngoáy nhẹ tai:

“Ta nghe… không rõ.”

Chu Uyển Yên run lên, nhưng cuối cùng vẫn phải nuốt hận, cất giọng lần nữa, to hơn, từng chữ nghẹn lại:

“Xin Thái tử phi thứ tội.”

Lúc này, Tịch Vân Diêu mới chậm rãi bước lên trước, khăn tay còn ướt lệ đưa cho Ninh Ninh giữ hộ. Nàng cúi xuống nhìn Chu Uyển Yên, đôi mắt long lanh như chất chứa ngây ngô lẫn xót xa. Nhưng nơi khóe môi khẽ nhếch lên, nụ cười giấu kín dưới dáng vẻ tội nghiệp.

“Biểu tỷ đừng thế… Ta sẽ tha cho tỷ mà.”

Âm thanh trong trẻo, ngây ngốc, rơi vào tai mọi người lại hóa thành sự rộng lượng khiến ai nấy đều gật gù khen ngợi.

Chu Văn thở dài một hơi, vội vàng đứng dậy, cúi đầu cảm kích:

“Thái tử phi chịu tha, quả là lòng dạ bao dung. Chu gia chúng ta… mang ơn.”

Tịch Vân Diêu chớp chớp mắt, giọng nói mềm mại: "Vâng, dù gì chúng ta cũng là người một nhà mà ạ."

Tiếng rì rầm xung quanh lập tức vang lên. Kẻ thì khen nàng hiền hậu, người thì ca tụng nàng hiếu thuận, còn gọi nàng đáng yêu, ngây thơ.

Trong khi đó, Chu Uyển Yên lùi về sau, gương mặt trắng bệch, trong mắt chỉ còn lại ngọn lửa oán hận. Ánh nhìn nàng ta như muốn xuyên thủng bóng lưng Tịch Vân Diêu, ngấm ngầm thề sẽ có một ngày đòi lại cả vốn lẫn lãi.

Bữa tiệc từ đó chẳng còn hứng thú gì nữa, ít nhất là với Tịch Vân Diêu và Phó Chiêu Chiêu.