Chương 16: Từ thế yếu bỗng hóa chủ động

Giữa lúc bầu không khí đang căng thẳng, một nha hoàn phía sau Chu Uyển Yên bỗng vô tình thốt ra. Giọng nói của nàng ta không lớn, nhưng lại vừa đủ để khách khứa gần đó nghe rõ:

“Ôi… Thái tử phi thật đáng thương, Tịch gia bị ám sát thảm như vậy, giờ còn phải chịu nhục nhã thế này…”

Câu nói vừa rơi xuống, cả đại điện lập tức lặng đi trong thoáng chốc, sau đó xôn xao rộ lên.

Tịch gia diệt vong vốn đã là vết thương chưa kịp liền sẹo. Danh tiếng của Tịch Thượng thư lại lẫy lừng khắp kinh thành, nay bị lôi ra bàn luận trước bao người, chẳng khác nào xát muối vào nỗi đau.

Sắc mặt Chu Văn cùng Vũ Lạc Thanh tức khắc tái nhợt, trong lòng chỉ hận nha hoàn kia ngu xuẩn đến cực điểm.

Chu Uyển Yên và Vy Nghệ Di đồng loạt quay phắt về phía sau, nhìn rõ gương mặt nha hoàn nọ. Hóa ra chỉ là một kẻ hầu hạ thấp kém trong cung, thường ngày chuyên lau chùi tẩm điện cho Chu Uyển Yên, song dù thế nào vẫn là người thuộc về Chu phủ.

Trong lòng Tịch Vân Diêu liền thầm mở cờ. Rõ ràng, ông trời đang giúp nàng, giúp Tịch gia nàng. Vừa mới còn suy nghĩ phải xoay sở thế nào, thì tình thế đã thuận lợi bất ngờ dâng đến, thật sự là quá may mắn.

Ngay sau đó, nàng cố tình nép người vào lòng Ninh Ninh, rồi giả bộ loạng choạng, buộc phải bám chặt lấy tay Tiểu Cẩm. Đôi mắt nàng đỏ hoe, ngân ngấn lệ, giọng nói nghẹn ngào run rẩy:

“Tịch gia… không phải bị ám sát… Tổ mẫu bảo… họ chỉ đi chơi xa thôi… hức…”

Tiểu Cẩm vội vỗ vai an ủi, nhưng ánh mắt lại lướt sắc bén về phía Chu gia, giọng phụ họa:

“Đúng vậy, Thái hậu đã nói thế, họ chỉ đi chơi thôi.”

Nghe đến ba chữ “Thái hậu”, sắc mặt đám người Chu gia lập tức trắng bệch như giấy. Chuyện Tịch gia bị ám sát vốn là điều cấm kị trước mặt Thái hậu, nếu tin này truyền đến tai bà, thì Chu gia còn có đường sống hay không?

Ánh mắt Phó Chiêu Chiêu lóe sáng, như bắt trúng nhược điểm, lập tức tiến lên một bước, giọng nàng sắc bén như dao:

“Cái gì mà Tịch gia bị ám sát? Đây là chuyện để một nô tỳ hèn mọn ngươi dám mở miệng bàn tán sao?”

Nha hoàn kia hoảng sợ quỳ sụp xuống, run rẩy không dám ngẩng đầu. Chu Uyển Yên vội vàng nhích tới, định mở lời giải thích, nhưng đã bị Phó Chiêu Chiêu cắt ngang lạnh lùng:

“Ngươi là tiểu thư Chu gia, lại để hạ nhân của mình ăn nói bừa bãi ngay trước mặt Thái tử phi, chẳng biết kiềm chế. Quả thật, chủ tớ đều vô phép vô tắc.”

Lời nói sắc lạnh như lưỡi dao, chém thẳng vào thể diện Chu Uyển Yên, khiến nàng ta đỏ bừng cả khuôn mặt, vừa giận vừa xấu hổ. Bao công sức gây dựng hình tượng đoan trang, chẳng lẽ hôm nay đổ vỡ trong chốc lát? Nàng ta không cam lòng!

Khách khứa trong điện lại một phen bàn tán rì rầm:

“Chu gia này thật sự không biết giữ thể diện cho Thái tử phi.”

“Ngay cả hạ nhân cũng dám mở miệng nhắc đến điều cấm kị, đúng là quá quắt.”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Tịch Vân Diêu từ thế yếu bỗng hóa chủ động, chẳng khác nào được ông trời ban thưởng. Nàng nhận được sự đồng tình và thương cảm, còn Chu gia thì trở thành trò cười trong mắt thiên hạ.