Chương 15: Vấy lên một mảng y phục

Chu Văn thoáng sững người trước câu nói của Tịch Vân Diêu, nhưng rất nhanh đã lắc đầu, nở nụ cười hiền hậu với nàng:

"Sao lại thế chứ? Ta thương con còn chưa đủ, sao có thể nói vậy được?"

Tịch Vân Diêu khẽ nghiêng mặt sang một bên, chẳng biết từ đâu lấy ra chiếc khăn tay màu hồng có khảm hoa đào, nhẹ nhàng chấm lên khóe mắt đã hoe đỏ. Dáng vẻ nàng mong manh yếu đuối, giọng nói nghẹn ngào, như thể vừa nức nở vừa cố kìm lại:

"Con còn tưởng rằng… sẽ không còn ai thân thích nữa chứ?"

Chu Văn lập tức nhận ra đây là cơ hội tốt để khắc sâu hình tượng một người cữu cữu thương xót, che chở cho cháu gái mất phụ mẫu. Ông ta chẳng hề do dự, liền bước tới ôm lấy nàng, bàn tay vỗ nhè nhẹ lên lưng. Người ngoài nhìn vào, hẳn sẽ nghĩ một màn cảm động chân thành đang diễn ra trước mắt.

Và quả nhiên, khách khứa trong yến tiệc đều xúc động. Các nữ tử thì đỏ hoe mắt, cảm khái trước tình thân máu mủ. Nam tử lại đồng tình, tán thưởng cách hành xử khéo léo của Chu Văn.

"Ôi trời, Thái tử phi đúng là bất hạnh."

"Đúng vậy, nàng vừa mất phụ mẫu, Tịch gia thì diệt vong, lại còn ngốc nghếch như thế…"

"Nhưng may thay, bên cạnh nàng vẫn có người cữu cữu hết lòng thương yêu."

"Chu Thượng thư quả thực hành xử trượng nghĩa!"

Tiếng xì xào bàn tán dần lan ra, đúng như ý muốn của Tịch Vân Diêu. Nàng muốn khiến tất cả tin rằng mình chỉ là kẻ ngốc yếu đuối, đồng thời nâng vị cữu cữu thân mến kia lên tận mây xanh. Rồi một ngày, khi lá bài lật ngửa, nàng sẽ tự tay đạp ông ta xuống đáy, hiến tế linh hồn hắn cho toàn bộ vong hồn của Tịch gia.

Nghĩ đến đây, bàn tay nàng khẽ siết lại. Đương nhiên, nàng nhất định sẽ làm được.

Trong khi đó, Chu Văn vẫn đắm chìm trong sự tung hô. Đây chính là thứ ông ta khao khát, là bức màn hoàn hảo ông ta dựng lên trước bao thần dân. Ông ta đã hoàn toàn gạt bỏ mọi nghi ngờ với Tịch Vân Diêu, một phần bởi nàng quả thực trông quá ngốc, ai sinh ra trong nhung lụa lại có thể diễn giả dối tinh vi đến thế. Hơn nữa, chính nhờ nàng, ông ta mới có được cảnh vinh quang này. Chu Văn thậm chí còn nảy sinh vài phần hảo cảm với đứa cháu gái tưởng chừng ngu xuẩn kia.

Một lát sau, Tịch Vân Diêu và Chu Văn cùng buông nhau ra, đôi mắt đỏ hoe, như thể vừa trải qua một nỗi thương tâm khôn nguôi.

Phó Chiêu Chiêu ngồi bên cạnh trông thấy liền bất giác cạn lời, quả nhiên cùng một dòng họ, ai nấy đều diễn xuất nhập thần chẳng khác gì nhau.

Vũ Lạc Thanh nhìn vị phu quân bên cạnh cũng đỏ hoe khóe mắt, không khỏi xúc động. Bà ta cầm hai chén rượu, bước đến trước mặt Tịch Vân Diêu, cất giọng ôn tồn:

"Diêu nhi, để chúc mừng con, hãy nhận lấy ly rượu này."

Tịch Vân Diêu đưa tay nhận lấy một ly, dĩ nhiên nàng không hề nghi ngờ Vũ Lạc Thanh. Người dễ dàng thoát khỏi tội trong vụ án đó, không ngu ngốc đến nỗi ám sát nàng ngay trong buổi yến tiệc nàng. Vì vậy, nàng khẽ nhận lấy.

"Vâng, cữu mẫu."

Nói rồi, nàng ngửa cổ uống cạn. Uống xong, nàng còn tươi cười khen một tiếng "Rượu ngon", rồi đưa tay áo quệt miệng. Khách khứa thấy vậy thì cười rộ, cho rằng nàng ngốc nghếch, nhưng chính sự xuề xòa ấy lại khiến Thái tử phi trông gần gũi, chẳng hề câu nệ tiểu tiết.

Phó Chiêu Chiêu nhìn nàng diễn trò, trong lòng cũng dâng lên chút xót xa. Giả ngốc suốt ngày, chẳng biết Tịch Vân Diêu làm sao chịu nổi?

Xong xuôi, phu thê Chu gia trở lại bàn tiệc của mình. Dù sao tuổi tác cũng đã cao, họ sao có thể ngồi chung bàn với đám trẻ tuổi.

Một lát sau, khuôn mặt Tịch Vân Diêu hơi ửng đỏ. Phó Chiêu Chiêu nhận ra ngay, liền ghé sát, giọng lo lắng:

"Vân Diêu, muội không sao chứ?"

Tịch Vân Diêu khẽ lắc đầu. Chút rượu ấy có là gì đối với nàng.

Đúng lúc này, Chu Uyển Yên ngồi bên lại sai nha hoàn phía sau rót thêm hai chén rượu. Phó Chiêu Chiêu và Tịch Vân Diêu nhìn thoáng qua, trong lòng đã đoán được ý đồ của nàng ta.

Quả nhiên, Chu Uyển Yên cùng Vy Nghệ Di đứng dậy, mỗi người cầm một chén, khẽ cúi người:

"Biểu muội, chúc mừng muội. Xin muội nhận lấy chén rượu này."

Vy Nghệ Di cũng mỉm cười nói thêm, lời lẽ vừa đủ:

"Đúng vậy, Thái tử phi, xin muội nhận cho."

Không thể từ chối, Ninh Ninh từ phía sau đã kịp rót một chén đưa tới. Tịch Vân Diêu đứng lên, nâng ly, mỉm cười:

"Đương nhiên rồi, ta nhận tấm lòng của hai người."

Nàng vừa định cụng ly với Chu Uyển Yên, thì chẳng hiểu vì sao nha hoàn phía sau hai người kia lại bất ngờ bước lên, khẽ huých vào bàn. Ngay lập tức, bát canh trước mặt Tịch Vân Diêu đổ tràn, vấy lên một mảng y phục.

Phó Chiêu Chiêu cùng Tịch Vân Diêu đều trông thấy rõ ràng.