Trong yến tiệc, tiếng đàn cầm réo rắt, tiếng sáo du dương hòa quyện, từng làn nhạc dìu dặt bay lượn trên không trung khiến khung cảnh càng thêm trang trọng. Ánh nến vàng lay động, phản chiếu lên những bát đĩa ngọc ngà, rượu ngon sóng sánh ánh hổ phách, hương vị chan hòa khắp đại sảnh.
Chu gia đã cho bày biện đủ loại sơn hào hải vị, điểm tâm tinh xảo, nhìn đâu cũng thấy xa hoa. Người ngoài nhìn vào, ắt hẳn sẽ nghĩ vị cữu cữu này coi Thái tử phi như con ruột mà dốc lòng khoản đãi.
Nhưng Tịch Vân Diêu hiểu rõ, Chu Văn vốn chẳng hề muốn như vậy. Thân phận nàng hiện nay là Thái tử phi, ông ta không thể nào qua loa. Chu Văn muốn mượn danh nàng để khiến Thái hậu, Hoàng thượng thấy rằng Chu gia tận tâm chăm sóc, từ đó khi lên triều càng dễ bề nói chuyện.
Ánh mắt Vân Diêu đảo qua bàn tiệc, dừng lại ở đĩa tôm đỏ au đặt ngay ngắn giữa trung tâm. Vỏ bóng bẩy, thịt trắng nõn, thoạt nhìn trông vô cùng ngon miệng. Song, tôm lại là thứ nàng ghét cay ghét đắng, kiếp trước vốn dị ứng, kiếp này cũng chẳng khác. Ấy vậy mà Chu Văn còn bày biện chúng làm món chính, quả thực là làm bộ làm tịch trước mắt khách khứa.
Phó Chiêu Chiêu liếc thấy, trong lòng không khỏi hừ lạnh. Nàng nghiêng người, nhỏ giọng nhắc nhở:
“Vân Diêu, muội bị dị ứng tôm mà…”
Tịch Vân Diêu chỉ khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay Chiêu Chiêu, đôi mắt cong cong:
“Không sao, ta sẽ không ăn.”
Phó Chiêu Chiêu nghe vậy mới yên lòng, nhưng vừa đảo mắt qua đã thấy Chu Văn cười nói rôm rả với đám quyền quý, còn giả bộ như không hay biết gì. Trong bụng nàng khẽ phì cười khinh miệt. Cháu gái ruột bị dị ứng, mà bày biện tôm giữa bàn, để rồi nghe mấy quan khách tâng bốc mình có lòng với Thái tử phi thì liền cười híp mắt. Đúng là một màn kẻ tung người hứng.
Giữa lúc ấy, Chu Văn cùng Vũ Lạc Thanh đứng lên, mỗi người nâng một ly rượu, giọng vang vọng:
“Hôm nay, Chu gia ta mở yến tiệc, mừng Thái tử phi Tịch Vân Diêu chính thức nhập phủ, từ nay là người một nhà.”
Tiếng nói như lời tuyên bố trịnh trọng. Cả sảnh im lặng, rồi khi phu thê Chu gia đồng loạt cạn ly, khách khứa cũng đứng dậy, đồng loạt hướng về Tịch Vân Diêu, nâng chén rượu cao, đồng thanh:
“Chúc mừng Thái tử phi.”
Khóe môi Vân Diêu khẽ giật. Quá phô trương, quá giả dối. Nàng nào không hiểu, chính phu thê họ Chu là hung thủ khiến Tịch gia diệt vong, nay lại còn ra vẻ quan tâm thương yêu. Rõ ràng, chỉ muốn lợi dụng nàng để tô vẽ thanh danh.
Nàng giả bộ luống cuống, cầm lấy ly rượu, đứng dậy, nụ cười toe toét ngây ngốc:
“Đa tạ các vị.”
Dứt lời, nàng ngửa cổ uống cạn.
Khách khứa thấy Thái tử phi uống xong mới đồng loạt cạn ly, rồi an tọa lại.
Ngay sau đó, phu thê Chu gia bước đến gần, tay cầm ly rượu, gương mặt như chan chứa tình thân. Vũ Lạc Thanh dịu dàng đặt tay lên vai nàng, Chu Văn cũng kề sát, giọng nghẹn ngào như khó nén xúc động:
“Diêu nhi, giờ con đã là Thái tử phi, e rằng sẽ chẳng còn thân thiết với chúng ta như thuở trước nữa.”
Phó Chiêu Chiêu trông cảnh tượng ấy mà suýt bật cười khinh bỉ. Nàng là Quận chúa, không thể phá vỡ hình tượng, đành quay đi gắp một miếng thịt nướng, vừa nhai vừa nuốt cho qua cơn buồn nôn.
Còn Vân Diêu, vai bị bàn tay Chu Văn chạm khẽ, lòng không khỏi dấy lên chán ghét. Song, nàng vẫn mỉm cười, ánh mắt long lanh ngấn nước, nhìn thẳng ông ta:
“Cữu cữu, người muốn ruồng bỏ ta ư?”