Chương 13: Thiên kim Chu gia vốn dĩ rất được săn đón

Đúng là Chu thượng thư nổi danh thẳng thắn trong lời đồn, vừa đến liền mời ngay Tịch Vân Diêu và Phó Chiêu Chiêu ngồi xuống bàn. Đảo mắt một lượt, Tịch Vân Diêu nhanh chóng nhận ra, ngồi chung bàn với nàng chính là Chu Uyển Yên.

Chu Uyển Yên là thiên kim tiểu thư duy nhất của Chu gia, con gái cưng của phu thê họ Chu. Trong ký ức của nguyên chủ, nàng ta là biểu tỷ của nàng, nhưng tính tình lại chua ngoa, kiêu ngạo, đặc biệt vô cùng chướng mắt với nguyên chủ, hiện giờ là nàng. Nhận ra ánh mắt nàng đảo tới, Chu Uyển Yên lập tức nở một nụ cười ngây thơ. Không thể phủ nhận, nàng ta có ngoại hình xinh xắn, khí chất đoan trang, hơn nữa nổi danh là tài nữ số một kinh thành. Cầm kỳ thi họa, thứ gì cũng thông thạo, cho nên thiên kim Chu gia vốn dĩ rất được săn đón.

"Tham kiến Thái tử phi, đã lâu không gặp." Chu Uyển Yên khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng hành lễ. Sau đó nàng ta lại quay sang nhìn Phó Chiêu Chiêu bên cạnh: "Tham kiến quận chúa."

Vừa dứt lời, một tiểu thư ngồi cạnh nàng ta cũng lập tức đứng lên hành lễ theo. Tịch Vân Diêu khẽ cau mày, lục tìm trong ký ức mới nhận ra người đó là Vy Nghệ Di, con gái một quan Binh bộ, dưới trướng của Chu Văn. Vy Nghệ Di nổi danh là cái đuôi nhỏ luôn lẽo đẽo theo Chu Uyển Yên, lâu ngày bị ảnh hưởng, tính cách hai người lại giống nhau đến bảy tám phần.

Tịch Vân Diêu liền lấy lại dáng vẻ bình tĩnh, ngồi ngay ngắn trên ghế, môi nở một nụ cười nhu hòa:

"Biểu tỷ, gặp nhau thì tỷ cứ gọi ta là Tịch Vân Diêu là được, đừng đa lễ quá ạ."

Chu Uyển Yên trong lòng đương nhiên chẳng hề muốn gọi nàng một tiếng Thái tử phi. Chỉ là một kẻ ngốc mà lại trèo cao vào Đông cung, quả thật gai mắt. Nhưng trước mặt mọi người, nàng ta vẫn phải duy trì dáng vẻ tài nữ nho nhã, biết điều. Đặc biệt hôm nay còn có Phó Chiêu Chiêu ở đây, nàng ta lại càng không thể làm lố.

Nàng ta giả bộ dịu dàng đáp:

"Tiểu nữ vinh hạnh vô cùng, nhưng xét theo tôn ti, dẫu sao cũng không dám thất lễ, chỉ có thể gọi người một tiếng Thái tử phi."

Phó Chiêu Chiêu ngồi ngay cạnh Tịch Vân Diêu, vừa nghe liền tặc lưỡi một cái, chống cằm nhìn thẳng vào vị tài nữ số một mà người ta vẫn truyền miệng. Nhìn kỹ thì cũng chỉ thường thôi, đúng là chẳng bằng một góc của Vân Diêu nàng.

"Thái tử phi đã nói thì ngươi cứ nghe đi."

Lời quận chúa cất lên, Chu Uyển Yên cùng Vy Nghệ Di cứng đờ, khóe môi giật giật nhưng cuối cùng vẫn phải thuận theo, đáp lời rồi ngồi xuống theo lời mời của Tịch Vân Diêu.

Vừa an vị, Chu Uyển Yên đã lập tức ngẩng mặt, đôi mắt anh đào chan chứa sự chân thành, thậm chí còn vươn tay khẽ nắm lấy bàn tay của Tịch Vân Diêu dưới gầm bàn, giọng nói run run như sắp rơi lệ:

"Vân Diêu, nửa năm không gặp, trông muội xanh xao quá."

Lời vừa thốt ra, cả Tịch Vân Diêu và Phó Chiêu Chiêu đều đờ mặt ngay tại chỗ. Xanh xao cái gì chứ? Phó Dạ Kỳ nuôi nàng chẳng khác nào dưỡng một tiểu công chúa, chăm chút từng li từng tí, làm gì có chuyện nàng tiều tụy? Có khi so với nửa năm trước, nàng còn đầy đặn hơn một chút.

Nhưng để giữ vỏ bọc ngốc nghếch trước mặt mọi người, lại tiện thể dìm ngược Chu Uyển Yên xuống ngay bàn tiệc, Tịch Vân Diêu liền cười hồn nhiên, giọng nói ngọt ngào:

"Biểu tỷ thấy vậy sao? Thái hậu cho ta rất nhiều bánh kẹo đó, tỷ có muốn ăn không?"

Dứt lời, nàng liền lôi mấy viên kẹo đường nhỏ từ chiếc túi dắt bên hông ra, thẳng tay đưa cho Chu Uyển Yên.

Chu Uyển Yên thoáng khựng lại, gương mặt cứng đờ khi nhận lấy. Giọng nói của Tịch Vân Diêu không lớn, nhưng vừa đủ để mấy bàn xung quanh nghe thấy rõ. Đây chẳng khác nào công khai nói rằng Thái hậu cưng chiều nàng hết mực.

Chu Uyển Yên liếc nhanh, thấy ánh mắt mọi người đều đổ dồn tới, nàng ta lập tức mỉm cười, cất giọng ngọt ngào uyển chuyển:

"Ra là vậy, vậy ta yên tâm rồi. Ta chỉ sợ muội gả vào Đông cung, chưa quen nề nếp nơi đó, không thích ứng được mà thôi."

Tịch Vân Diêu chớp chớp mắt, nghiêng đầu, gương mặt ngây ngô như một tiểu hài tử:

"Nhưng mà Thái tử điện hạ tốt với ta lắm, ngài ấy còn cho ta rất nhiều đồ chơi nữa cơ."

Câu nói vừa rơi xuống, bàn tiệc lại xôn xao, không ít ánh mắt lén liếc sang phía này.

Chu Uyển Yên khẽ siết chặt tay, nhưng ngoài mặt vẫn cố nở nụ cười:

"Vậy thì ta hoàn toàn yên tâm rồi."