Đến phủ Thượng thư, Tịch Vân Diêu ngẩng đầu nhìn tấm biển “Chu gia” dát vàng treo ngay chính giữa cổng lớn.
Cùng là Thượng thư, cùng nắm giữ vị trí trọng yếu trong triều chính, nhưng nay Chu gia lại đang từng bước khẳng định địa vị của mình tại kinh thành, trở thành một danh gia vọng tộc chính hiệu. Trái ngược với Tịch gia, bị thảm án diệt môn trong một đêm. Kẻ tình nghi lớn nhất lại đang ở ngay bên trong cánh cổng gỗ trước mặt nàng.
Phó Chiêu Chiêu nhận ra cảm xúc của Tịch Vân Diêu có chút xao động, liền tiến tới nắm lấy tay nàng, vỗ nhẹ lên mu bàn tay trắng nõn, khẽ giọng an ủi:
“Không sao, có ta ở đây.”
Phải, giờ nàng là Thái tử phi, trên có Thái tử, Thái hậu, Hoàng hậu chống lưng, cạnh bên lại có Vĩnh Hòa quận chúa. Với chừng ấy chỗ dựa, nàng đủ tự tin bước vào biệt phủ chứa đầy oán khí này.
Tịch Vân Diêu, Phó Chiêu Chiêu, Tiểu Cẩm cùng Ninh Ninh lần lượt bước qua cánh cổng lớn.
Danh gia vọng tộc quả không hư danh. Chu phủ rộng rãi, tiền viện, hậu viện nối tiếp, hành lang uốn lượn, đình đài lầu các san sát. Hàng cây cổ thụ che mát cả khoảng sân, hòn non bộ cùng hồ sen được bày biện tinh xảo, lộ rõ sự xa hoa và khí phái của một gia tộc quyền thế.
Bước vào tiền viện, ánh mắt khách khứa lập tức dồn cả về phía Tịch Vân Diêu và Phó Chiêu Chiêu.
Chẳng bao lâu, một đôi phu thê tiến tới. Vẻ mặt họ đầy hớn hở. Theo ký ức của nguyên chủ, Tịch Vân Diêu lập tức nhận ra đó chính là cữu cữu và cữu mẫu - Chu Văn cùng Vũ Lạc Thanh, cũng là hai người mà nguyên chủ căm hận nhất.
“Diêu nhi, là con thật sao?”
Vũ Lạc Thanh - phu nhân Chu phủ - tiến lên ôm chặt nàng vào lòng. Hương phấn nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Nước mắt bà ta tuôn rơi như thể lâu ngày mới được gặp cháu gái.
Chu Văn đứng bên, nở nụ cười hiền hòa, đưa tay vỗ nhẹ vai nàng.
Chính cái ôm, cái vỗ vai này lại khiến máu trong người Tịch Vân Diêu như đông cứng. Trái tim quặn thắt, cơ thể nguyên chủ gào thét vì phẫn nộ. Bề ngoài nàng vẫn giả ngốc, nhưng bàn tay buông thõng đã siết đến rỉ máu mới giữ nổi bình tĩnh.
Nàng liền ôm lại Vũ Lạc Thanh, nước mắt cũng theo đó tuôn trào, trông hết sức đáng thương:
“Huhu, cữu cữu, cữu mẫu, con nhớ hai người quá.”
Phó Chiêu Chiêu đứng cạnh nhìn thấu ngay rằng Tịch Vân Diêu gương mặt thì khóc nhưng thân thể lại cứng đờ. Nàng lập tức tách hai người ra:
“Chu phu nhân, Vân Diêu nay đã là Thái tử phi, dung nhan vô cùng quan trọng. Muội ấy khóc thế này thì son phấn còn gì nữa.”
Dứt lời, Tiểu Cẩm và Ninh Ninh lập tức đưa khăn tay lau nước mắt, chỉnh lại y phục cho chủ tử.
Chu Văn và Vũ Lạc Thanh nhận ra sự thất thố, liền vội vàng hành lễ:
“Thần tham kiến Thái tử phi, Vĩnh Hòa quận chúa.”
Lời vừa dứt, hàng chục khách khứa trong phủ đồng loạt hành lễ theo.
Phó Chiêu Chiêu gật đầu, động tác khoan thai, tựa như quá quen thuộc với tình cảnh này. Ngược lại, Tịch Vân Diêu thì ngơ ngác, đôi mắt mở to. Lúc này nàng mới thấm thía thế nào là có quyền lực và chỗ dựa.
Phó Chiêu Chiêu phất nhẹ vạt áo:
“Miễn lễ đi, các ngươi làm Vân Diêu sợ rồi.”
Khách khứa lẫn người Chu gia đều hướng ánh mắt sang tân Thái tử phi. Nàng còn vương chút phiếm hồng trên gò má, thêm vẻ ngơ ngác ngây ngô, lại càng khiến người ta động lòng.
Chu Văn lập tức bước lên, cúi người hành lễ một lần nữa:
“Vừa rồi thần quá lỗ mãng, quên mất thân phận cao quý hiện tại của Thái tử phi, mong Thái tử phi cùng Quận chúa rộng lòng thứ tội.”
Gia chủ Chu gia đã lên tiếng, khách khứa trong phủ cũng đồng loạt hành lễ:
“Mong Thái tử phi, Quận chúa thứ tội.”
Phó Chiêu Chiêu nhìn đám người lòng lang dạ thú kia, trong bụng khẽ hừ một tiếng. Phủ Chu gia hôm nay toàn là thân quyến và thế giao, vẻ ngoài nho nhã lễ độ, nhưng trong thâm tâm chẳng ai là kẻ đơn giản.
Nàng chẳng buồn nhìn thêm, nắm tay Tịch Vân Diêu, ánh mắt sắc bén hướng thẳng vào Chu Văn:
“Chu Thượng thư, ngươi định để Thái tử phi đứng hầu ngoài này mãi sao?”
Chu Văn vội toát mồ hôi lạnh. Ông ta quyền cao chức trọng, nhưng đối diện một quận chúa, con nuôi Hoàng hậu, địa vị ngang hàng công chúa, nào dám đắc tội. Nghe nói vị quận chúa này tính tình thất thường, thù dai khó lường, nay đối mặt trực tiếp mới thấy đúng là khó đối phó. Ông ta vội vàng mời vào chính viện an tọa.