Mấy ngày sau, Tịch Vân Diêu ngồi trên chiếc xích đu ngoài trời, phơi nắng, bên cạnh có Tiểu Cẩm và Ninh Ninh đang kể thoại bản cho nghe.
Bỗng dưng, nàng nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại. Nhịp giày chậm rãi, khoan thai, lại xa cách hệt như chủ nhân của nó.
Nàng hé mắt ra, thấy Phó Dạ Kỳ tiến lại gần. Ánh nắng phủ lên khuôn mặt hắn, vẫn là vẻ mặt lạnh lùng ấy, nhưng dưới nắng vàng, cả thân hắc bào lại như nhuộm thêm một tầng ấm áp khác thường.
Tiểu Cẩm và Ninh Ninh vừa bắt gặp bóng dáng Thái tử, liền vội vàng gập sách lại, đứng dậy hành lễ. Phó Dạ Kỳ không thèm liếc mắt, chỉ khẽ phất tay, hai nha hoàn liền hiểu ý mà lui xuống.
Hắn đứng đó nhìn nàng hồi lâu rồi mới ngồi xuống ghế đá cạnh xích đu.
Thấy hắn cứ im lìm, đôi mắt chăm chăm dán lấy mình, Tịch Vân Diêu khó hiểu, đành mở miệng trước:
"Điện hạ, ngài tìm ta… để đi chơi sao?"
Phó Dạ Kỳ khẽ cụp mi, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
"Phủ Thượng thư mời tiệc, muốn gặp nàng."
Nụ cười trên môi nàng thoáng cứng lại. Làm sao nàng có thể quên?
Cữu cữu của nàng - Chu Văn, Hình bộ Thượng thư chính là hiềm nghi lớn nhất trong vụ án diệt môn Tịch gia. Người này có cả quyền lực lẫn cơ hội để ra tay, lại từng có mâu thuẫn gay gắt với phụ mẫu nàng. Hắn nắm giữ Hình bộ, dễ dàng lách luật, rồi đưa ra kết luận “không tìm thấy hung thủ” để che đậy.
Giờ Chu Văn lại chủ động mời nàng, chẳng phải là muốn thử, hoặc có mưu đồ gì với một kẻ ngốc như nàng sao?
Hàm nàng khẽ siết chặt, bàn tay giấu dưới lớp vải mỏng cũng co lại, gân xanh nổi lên. Nhịp tim đập loạn, dồn dập như muốn bật tung khỏi l*иg ngực, đó là nỗi phẫn uất khắc sâu từ nguyên chủ.
"Thượng… thư?" nàng ngơ ngác hỏi lại.
Phó Dạ Kỳ thấy nàng như không nhớ nổi người này, liền đáp thản nhiên:
"Cữu cữu nàng, Chu Văn, Hình bộ Thượng thư."
Nghe thế, đôi mắt nàng lập tức sáng rỡ, nhảy cẫng lên như một đứa trẻ được cho kẹo, hớn hở kêu:
"Là cữu cữu sao? Ta nhớ cữu cữu lắm đó! Ông ấy còn hay cho ta kẹo nữa!"
Nhìn dáng vẻ nàng vui mừng, Phó Dạ Kỳ khẽ cong môi. Một tháng nay nàng bị giữ trong Đông cung, không ra ngoài, lần này được dự tiệc ở phủ cữu cữu, tất nhiên phải hớn hở. Trong mắt hắn, chuyện đó chẳng có gì lạ.
Hắn còn biết, Tịch gia trước kia vốn thân thiết với ngoại tộc. Chu Văn là người chính trực thẳng thắn, trên triều thường hỏi han về cháu gái. Lần này mời tiệc, e là muốn thăm nàng.
Chỉ có điều, hắn không biết được rằng nụ cười như gió xuân kia, thực chất che giấu trái tim đang đập loạn từng hồi của Tịch Vân Diêu.
...
Sáng hôm sau, Tịch Vân Diêu vận một bộ y phục trắng, ngồi trước gương đồng ngắm bóng mình.
Tiểu Cẩm đứng phía sau chải tóc, động tác cẩn thận. Nàng ta đã nghe chuyện Chu gia mời tiệc, trong lòng mơ hồ biết đó là cái bẫy, là phép thử mà cả Chu gia bày ra để dò xét.
Ngoài mặt, Tiểu Cẩm cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng bàn tay cầm lược đã rịn mồ hôi. Sau khi Tịch gia diệt môn, nàng chỉ còn có thể đi theo tiểu thư, cẩn thận từng bước.
Tiểu Cẩm búi gọn mái tóc cho Tịch Vân Diêu, rồi bước đến tủ y phục, định lấy ra một bộ màu hồng phấn cho nàng.
Tịch Vân Diêu đứng trước gương đồng, ánh mắt khẽ lướt qua màu sắc kia, sắc mặt không gợn sóng. Nàng bình thản định thần, chậm rãi nói:
"Mặc bộ y phục màu đỏ đi."
Trong tẩm điện yên tĩnh, giọng nói thanh thoát của Tịch Vân Diêu lại khiến Tiểu Cẩm giật nảy mình. Nàng ngơ ngác nhìn vào gương, chỉ thấy chủ tử đang chăm chú dõi theo mình. Ánh mắt ấy như một áp lực vô hình, buộc nàng nhanh chóng lấy ra bộ y phục cùng trang sức đỏ rực dâng lên.
Tịch Vân Diêu nhìn mình trong gương, khẽ cười:
"Chu Văn tổ chức tiệc cho ta, ta là nhân vật chính, sao lại khinh thường cữu cữu mà ăn mặc qua loa được?"
Ở Vĩnh triều, khi có người mở tiệc vì mình, thân là nhân vật chính, nếu ăn mặc lôi thôi thì chính là bất kính với chủ tiệc. Nàng chọn sắc đỏ, vừa nổi bật, vừa như tuyên bố rằng nàng vẫn còn sống, nàng chính là trung tâm của bữa tiệc.
Tiểu Cẩm ngắm nhìn nàng hồi lâu, trong lòng dâng lên cảm giác phức tạp. Chủ tử của nàng đã khác trước rất nhiều, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Bề ngoài giả ngốc, bên trong lại âm thầm gánh nặng.
"Hôm nay Quận chúa Phó Chiêu Chiêu sẽ đi cùng chúng ta," Tịch Vân Diêu khẽ nói, phá tan suy nghĩ của Tiểu Cẩm.
"Quận chúa ạ? Vậy còn Thái tử điện hạ?"
"Điện hạ bận việc, không đi."
Vừa dứt lời, cửa phòng mở ra, ánh sáng ùa vào. Phó Chiêu Chiêu trong bộ y phục xanh biển xuất hiện, càng tôn thêm khí chất cao quý.
Hai người nhìn nhau cười, rồi sóng vai bước ra xe ngựa, hướng về Chu phủ, nơi chờ đợi họ là một bữa tiệc đầy ẩn ý.