Trong những ngày tiếp theo, trừ khi Phó Dạ Kỳ phải vào triều, còn lại hầu như chẳng có lúc nào hắn và Tịch Vân Diêu rời nhau. Ăn cơm thì ăn cùng, ngủ thì ngủ cùng, lúc rảnh lại cùng thả diều, cùng làm quạt, thậm chí còn ngồi chế tạo thuyền gỗ. Ánh mắt của Phó Dạ Kỳ nhìn nàng ngày càng có gì đó lạ lùng. Nàng cũng cảm giác được, nhưng mỗi lần ngoảnh đi ngoảnh lại thì hắn đã trở về dáng vẻ bình thường.
Chuyện ở chung cứ lặp lại suốt gần một tháng. Cuối cùng, vào một ngày đẹp trời, Tiểu Cẩm bất ngờ mang tới cho nàng một chiếc thuyền gỗ nhỏ.
Lúc ấy, Tịch Vân Diêu đang ngồi trên chiếc xích đu ngoài viện, phơi nắng ấm áp. Thấy bóng người in xuống, nàng hé mắt nhìn, thì thấy Tiểu Cẩm khệ nệ bưng theo một chiếc thuyền gỗ và một bức thư.
Tịch Vân Diêu chớp mắt, ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì. Tiểu Cẩm liền tiến lên, nhét vào tay nàng, nói nhỏ:
“Thái tử phi, đây là đồ Thái hậu đưa cho người.”
Nàng ôm lấy thuyền gỗ và bức thư, đặt sang một bên, cười rạng rỡ với Tiểu Cẩm. Ánh nắng chiều tà phủ lên khuôn mặt nàng, khiến nàng trông như bông hướng dương nở rộ:
“Đồ gì thế? Tổ mẫu nhớ ta quá nên gửi đồ chơi cho ta sao?”
Tiểu Cẩm thoáng ngẩn ra, trong mắt lóe lên ý cười. Một tháng ở Đông cung, nàng ta đã sớm nảy sinh thiện cảm với vị Thái tử phi này. Ngốc thật, nhưng lại luôn tươi cười, vui hay buồn đều có thể cười. Chẳng làm phiền ai, ngược lại còn vô cùng ngoan ngoãn. Đám nha hoàn trong Ngọc Tẩm Điện cũng vì vậy mà đều quý nàng.
Sáng nay, Tiểu Cẩm đã viết thư bẩm báo cho Thái hậu tất cả những gì nàng ta quan sát được trong suốt một tháng qua. Trong thư hồi đáp, Thái hậu tỏ ra yên tâm và hài lòng, còn cho phép Tiểu Cẩm trở về Vĩnh Thọ Cung. Nhưng nàng ta đã mạo muội xin thêm một việc: Được ở lại Ngọc Tẩm Điện hầu hạ Thái tử phi. Ban đầu Thái hậu hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng đồng ý, còn đưa bức thư cùng con thuyền gỗ, muốn Tiểu Cẩm chuyển lại cho Tịch Vân Diêu.
Giờ đây, nhìn gương mặt rạng rỡ trước mắt, Tiểu Cẩm bỗng muốn thú nhận hết, rằng nàng ta vốn là người của Thái hậu, được cử đến để giám sát. Nhưng rồi lại chợt nhớ, Thái tử phi vốn ngốc nghếch, dù có nói cũng chẳng hiểu nổi.
Nghĩ thế, Tiểu Cẩm liền quỳ xuống dưới chân Tịch Vân Diêu.
“Thái tử phi, ta muốn hầu hạ người, nguyện trung thành vì người.” Giọng nói non nớt mang theo vẻ cầu khẩn.
Tịch Vân Diêu hoảng hốt, vội vàng đưa tay đỡ nàng ta dậy:
“Ối, sao ngươi lại quỳ? Muốn hù chết ta hả? Nếu ngươi muốn ở lại thì cứ nói, ta đồng ý mà, đâu cần làm trò này!”
Nàng ta cúi đầu sâu thêm một chút. Còn Tịch Vân Diêu vẫn cười ngốc ngốc, an ủi:
“Tiểu Cẩm, ngươi ở đây là được rồi, ta thích ngươi cơ mà. Ngươi cứ hầu hạ ta, ta sẽ cho ngươi ăn ngon với ta, ngủ ngon với ta, được không?”
…
“Vậy là muội đồng ý cho nàng ta ở lại rồi sao?”
Giọng nói kiêu kỳ của một cô nương vang lên. Phó Chiêu Chiêu bước vào Đông cung, một mạch tới Ngọc Tẩm Điện, kéo Tịch Vân Diêu ra vườn hoa uống trà chiều. Tất nhiên, nàng cũng khéo léo đuổi đám nha hoàn ra ngoài.
Tịch Vân Diêu gật đầu, tay cầm chén trà nhấp một ngụm, lòng thấy thoải mái.
Phó Chiêu Chiêu lúc nãy đã được nghe về chuyện 1 tháng qua của Tịch Vân Diêu. Phó Chiêu Chiêu cảm thán rằng sao nàng lại có thể kiên trì ăn uống ngủ nghỉ chung với vị Thái tử mặt lạnh không chút cảm xúc nào như Phó Dạ Kỳ như vậy được.
Tịch Vân Diêu nhún vai, cười nhẹ:
“Ta thấy ngài ấy chăm sóc ta rất tốt mà.”
Phó Chiêu Chiêu cứng đờ người, nàng liên tưởng ngay tới "chăm sóc" là Phó Dạ Kỳ làm với đám tù nhân khi tra khảo trong ngục tối. Bất giác sởn hết cả da người. Nhưng Phó Chiêu Chiêu lại đánh giá vị Thái tử phi trước mặt, chẳng thấy có vết thương nào, thậm chí còn hồng hào hơn so với lúc nàng gặp cách đây 1 tháng trước.
Phó Chiêu Chiêu nắm chặt tay Tịch Vân Diêu, giọng đầy lo lắng:
“Vân Diêu, Phó Dạ Kỳ đệ ấy không làm gì độc ác với muội chứ?”
Sở dĩ Phó Chiêu Chiêu nghĩ về Phó Dạ Kỳ như vậy là bởi hắn quá mức u ám, lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh lùng vô cảm để đối phó với người ngoài. Cho đến khi nghe Tịch Vân Diêu kể, nàng mới có cảm giác như vừa khám phá ra một chân trời mới. Mặc dù trong lòng vẫn thấy Phó Dạ Kỳ dường như đang ép Tịch Vân Diêu làm theo ý hắn, nhưng nghĩ kỹ lại thì không giống. Làm gì có kẻ ép buộc nào lại nuôi người ta thành ra hồng hào, khỏe mạnh như thế chứ.
Tịch Vân Diêu bật cười, dùng tay còn lại vỗ vỗ mu bàn tay nàng, giọng ngây ngô nhưng cũng an ủi:
“Không sao đâu, nếu ngài ấy có làm gì thì ta kể cho tỷ ngay ấy mà!”
Phó Chiêu Chiêu nghẹn lời, chỉ có thể bĩu môi một tiếng. Rồi nàng chợt nghiêng đầu, ghé sát tai Tịch Vân Diêu thì thầm:
“Vân Diêu, mặc dù Tiểu Cẩm đã thành người của Ngọc Tẩm Điện, nhưng muội vẫn nên chú ý, kẻo nàng ta còn liên lạc với Tổ mẫu.”
"Ta biết rồi"
Tịch Vân Diêu trả lời Phó Chiêu Chiêu, nhưng nàng biết rằng nàng sẽ không cần phải lo lắng, vì trước đó, nàng đã thấy được sự thành tâm trong ánh mắt của Tiểu cẩm, không thể nào là giả. Nhưng vì tránh để Phó Chiêu Chiêu suy nghĩ nhiều, nàng cũng phải lựa lời mà nói theo.