Chương 1: Thảm án Tịch gia

Một trận đau nhức như búa bổ truyền đến. Thiếu nữ nhíu mày, rồi choàng mở mắt.

Tịch Vân Diêu ngơ ngác nhìn quanh. Trên người nàng khoác hỉ phục đỏ rực, tay cầm chiếc quạt nhỏ, trên đầu cài đầy trang sức vàng nặng trĩu. Nàng khẽ động, thân thể lắc lư theo nhịp bước của kiệu hoa.

Đây là đâu? Nàng xuyên không rồi sao?

Ký ức kiếp trước vẫn còn rõ rệt. Nàng vốn là một siêu trộm, trong lúc thực hiện nhiệm vụ đã bị đạn xuyên tim mà chết. Tưởng rằng từ đó mọi thứ kết thúc, không ngờ khi mở mắt ra, nàng lại ngồi trên kiệu hoa, chuẩn bị đi bái đường.

Một dòng ký ức xa lạ truyền đến, khiến đầu óc nàng đau nhói.

Triều đại này là Vĩnh Triều. Thân thể nàng hiện giờ cũng mang tên Tịch Vân Diêu, là thiên kim Tịch gia. Phụ thân làm Thượng thư Hộ bộ, liêm chính một đời, nắm giữ quốc khố và chính sách thuế khóa. Thế nhưng nửa năm trước, Tịch gia bị diệt tộc.

Đêm hôm đó, Tịch Vân Diêu trở về muộn. Vừa bước qua cổng đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Trước mắt nàng là một cảnh tượng kinh hoàng: Thi thể chất thành từng lớp, từ nha hoàn cho đến thị vệ. Nàng nghẹn thở, xốc váy, từng bước run rẩy đi vào trong.

Trong phòng, phụ mẫu nàng nằm trên giường, thi thể lạnh ngắt. Hai người nhắm mắt, tay vẫn nắm chặt nhau. Máu thấm đỏ ga giường, nhỏ xuống nền đá.

Tiếng rêи ɾỉ yếu ớt từ thư phòng bên cạnh truyền đến. Nàng hoảng hốt lao tới.

Tịch Du, đệ đệ nàng, nằm run rẩy trên nền đất lạnh. Đồng tử Tịch Vân Diêu co thắt, vội quỳ xuống, ôm lấy thân thể gầy yếu kia.

Tịch Du thấy tỷ tỷ, gắng mở mắt, khóe môi rỉ máu, khàn giọng gọi: “Tỷ...”

Nước mắt trào ra, đôi tay nàng run rẩy lau vết máu cho đệ đệ, nghẹn ngào đáp: “Tỷ đây. Du Du, đệ bị thương ở đâu?”

Tịch Du lắc đầu, bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt lấy tay nàng, giọng run rẩy: “Ở bụng. Có người đâm vào bụng đệ.”

Nàng sững lại, vội kiểm tra. Vết thương sâu nhưng không chí mạng. Ánh mắt nàng thoáng lóe sáng, lập tức xé vạt váy băng lại cho đệ đệ, ép máu ngừng chảy.

Khi vừa đỡ Tịch Du ngồi dậy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng động. Nàng cảnh giác quay lại, thấy nha hoàn thân cận Ninh Ninh với gương mặt trắng bệch không còn giọt máu.

“Tiểu thư, thiếu gia...” Giọng Ninh Ninh nghẹn ngào, chạy vội tới.

Ninh Ninh kể lại, khi thấy tiểu thư chưa về, nàng ta men theo cửa sau đi tìm. Trên đường, nàng ta nhìn thấy trong bóng tối ánh phản chiếu của lưỡi kiếm, sợ hãi quá liền vội lẩn đi.

Tịch Vân Diêu lặng lẽ trầm ngâm. Lúc này Tịch Du gắng gượng cất tiếng: “Đệ ở trong thư phòng, còn nghe thấy tiếng cữu cữu cãi nhau với phụ thân. Sau đó cữu cữu bỏ đi. Một canh giờ sau liền vang lên tiếng chém gϊếŧ...”

Đôi mắt Tịch Du thoáng run rẩy, giọng khản đặc: “Mẫu thân, phụ thân...”

Tịch Vân Diêu im lặng, không trả lời. Chỉ cần nhìn ánh mắt nàng, Tịch Du đã hiểu. Nước mắt rơi lã chã, rồi ngất lịm trong vòng tay tỷ tỷ.

Từ đó, Tịch gia vốn một đời thanh liêm, bỗng chốc bị diệt vong không rõ nguyên nhân. Người đời chỉ biết thiên kim Tịch gia vì chịu đả kích quá lớn mà trở thành kẻ ngốc. Tịch lão gia, Tịch phu nhân cùng thiếu gia đều đã chết.

Nhưng kỳ thực, đệ đệ nàng vẫn còn sống, bí mật dưỡng thương ở Vĩnh Cốc, không một ai hay biết.

Còn nàng, nhờ được Thái hậu thương xót, cuối cùng bước vào Đông cung với thân phận Thái tử phi.