Đến bữa tối, chẳng ngờ lại không phải là cháo loãng, mà là bánh bao. Không chỉ có bánh bao, còn có một nồi canh thịt dê lớn.
Cừu gia tính tình thuần phác, nay đón khách quý, lại là người đọc sách, đành dốc lòng khoản đãi, bữa cơm thịnh soạn chẳng kém gì tết.
Diệp Bất Khí nhìn bánh bao đen nhẻm, nhìn sang nồi canh thịt dê sôi lục bục, trong lòng cảm thấy đơn sơ mộc mạc.
Nhưng nhìn người nhà kia, ai nấy đều nín thở ngưng thần chờ thịt dê chín tới, như thể đang đợi một nghi lễ linh thiêng, hắn bỗng thấy khung cảnh có chút... Kỳ lạ.
Khi ăn, bánh bao lại thơm lạ kỳ, có mùi lúa mạch và một hương vị khó tả, quyện lại rất hài hòa.
Canh thịt dê tươi ngọt, uống một ngụm đã thấy cả người ấm áp.
Thịt dê mềm, cắn nhẹ là rời xương.
Diệp Bất Khí vốn có phần kén ăn, vậy mà hôm nay lại vô tình ăn đến hai bát đầy, ba cái bánh bao.
Mãi đến khi ăn gần xong, hắn mới phát giác... Trong nhà bỗng nhiên im lặng đến kỳ lạ...
Cả nhà đều đang chăm chăm nhìn hắn.
Lý đại nương đau lòng mà than: “Người đọc sách chi cũng gầy gò thế kia, chẳng biết bụng dạ ra sao mà lại ăn khỏe đến vậy?"
Cừu Quang Lượng vênh mặt: “Thì ra người đọc sách cũng mê món cơm ta nấu, thật là đáng kiêu hãnh một phen!"
Cừu Cốc vừa nhai vừa líu ríu: “Ngon thật đó, nhưng mà ăn nữa có bị nương mắng không nhỉ?"
Cừu Du nhỏ giọng thì thầm: “A công nói thịt dê là thứ dễ làm nóng người, người yếu thì không nên ăn nhiều đâu."
A công bưng bát thở dài: “Lão phu cũng là kẻ đọc sách, phải giữ lấy dáng vẻ văn nhã. Thịt này tuy thơm thật, nhưng dai, chẳng thể dùng tay moi lấy ăn, đành phải... Nhẫn nại..."
Cừu Thất thì nhìn Diệp Bất Khí, khẽ lẩm bẩm: “Người này... So với thịt dê còn đẹp hơn."
...
Cơm nước xong xuôi, Diệp Bất Khí vô tình thấy tiểu nha đầu ngồi rất xa ngoài cửa, tay cầm cục đá mà vẽ vẽ viết viết trên mặt đất. Hắn sinh lòng tò mò, bèn bước lại gần.
Nào ngờ giữa chốn bộ lạc heo hút phương Bắc này, lại có một đứa nhỏ biết viết chữ?
Không nhìn lầm, trên mặt đất thật sự có ba hàng chữ nguệch ngoạc:
“Chu, chu, chu...
Vây, vây, vây...
Cao, cao, cao..."
Cừu Thất đã cảm thấy người nọ tới gần, song nàng vẫn cúi đầu chăm chú viết, trong lòng vô cùng khẩn trương mà cũng không kém phần rộn ràng. Giờ khắc này, nàng chợt thấy việc biết chữ, quả thật là có ích.
“Là ai dạy ngươi học chữ?" hắn hỏi.
“A công dạy." Cừu Thất hơi hếch cằm, có phần tự hào nói: “A công là vu y trong thôn, nhận được tới hai mươi chữ đấy."
Diệp Bất Khí bật cười. Hai mươi chữ mà cũng gọi là biết chữ sao? Nha đầu này đúng là đơn thuần đến lạ.
“Vậy hôm nay sao ngươi không ăn thịt dê, chỉ ngồi nhìn ta ăn?"
Cừu Thất ngẩn người. Phải rồi, vì cớ gì khi ấy mình lại ăn ít thế? Nghĩ lại mới hay, hôm nay mệt quá. Cả một nồi lớn thịt dê, vậy mà nàng chỉ mải ngắm người, ăn chẳng được bao nhiêu. Càng nghĩ càng tiếc, hai mắt đỏ hoe tự khi nào.
“Dê là do ta thả."