Trên thảo nguyên ngoài dê thì là cỏ, cùng lắm là giấu vài con sâu nho nhỏ dưới lớp lá.
Nhìn quanh một hồi không thấy người nào, Cừu Thất đành xoa đầu mình. Tối hôm qua học chữ với a công đã mệt muốn ngất, nay lại xuất hiện thêm một "tiên sinh dạy học", chắc là mệt đến mê man rồi.
Không tìm thấy người thì càng hay. Nàng hí hửng tiếp tục chăn dê. Chỉ là khi nhớ tới lúc ra cửa, a công có dặn phải học thuộc ba chữ kia, bằng không tối về mà quên thì sẽ bị lấy roi quất.
Vậy nên nàng tìm một hòn đá nhỏ, ngồi xuống thảm cỏ, bắt đầu viết chữ.
Cừu Thất có trí nhớ không tệ, dù nét chữ xiêu vẹo như con sâu bò, nhưng ba chữ kia xem như cũng viết đúng rồi.
Viết xong, nàng ngẩng mặt nhìn trời, lại tiếp tục ngẩn ngơ ngắm đàn dê.
Thỉnh thoảng hít mũi.
Cắn cọng cỏ.
Một ngày trôi qua thật mau. Nàng lùa dê về nhà.
Còn chưa về tới sân, đã thấy trước cửa tụ tập một đám người.
Chẳng lẽ đại ca lại xảy ra chuyện?
(Đại ca:?)
Cừu Thất vội chen vào, kết quả nhìn thấy - ngay tại chỗ hôm qua nhị ca nằm, hôm nay lại có một vị công tử đầu đội mũ quan, mặt mũi tuấn tú, đang nằm đó bất tỉnh.
Diệp Bất Khí - một thư sinh có lý tưởng, có khát vọng.
Ai ngờ chỉ vì lỡ lời đôi ba câu với tiểu thư nhà quan, liền bị người ta đuổi đánh, xô xuống Ngôi Hà.
Hắn tưởng phen này ắt bỏ mạng.
Nào ngờ vừa mở mắt ra, đã thấy mình nằm trên một chiếc giường lạ, đầu đau như búa bổ, thắt lưng cũng ê ẩm khó hiểu.
Bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên:
“Ngươi tỉnh rồi à."
Diệp Bất Khí nghe thấy giọng nữ, hoảng hồn bật dậy. Ngẩng đầu nhìn, thì ra chỉ là một tiểu nha đầu đầu bù tóc rối, vóc dáng còn thấp hơn cả bậu cửa. Hắn mới thở phào một hơi.
“Đây là nơi nào?"
“Là nhà ta. Ngươi rơi xuống sông, nương ta vớt ngươi lên."
Cừu Thất đôi mắt sáng quắc nhìn nam tử, nhưng vẫn đứng nơi ngưỡng cửa, chưa bước vào trong.
Không phải nàng cố ý giữ lễ, mà là có phần ngượng ngùng.
Từ nhỏ nàng vốn gan dạ, hiếm khi có cảm giác như thế này.
Nhìn nam tử trước mặt, trong đầu Cừu Thất bỗng vô cớ bật ra một chữ: “đẹp".
Nàng vốn định nghĩa chữ “đẹp" rất hẹp.
Mặt trời nhỏ, mềm như bông, trắng nõn ấm áp – đó là đẹp.
Thịt dê nướng, thơm ngào ngạt quyện cùng hương tiêu dầu – cũng là đẹp.
Hôm qua nhị ca nằm ngoài cửa, lảm nhảm quát tháo . Người này thì khác, nằm yên tĩnh đó, tóc dài mượt như suối, buông rũ nơi bờ vai.