Chương 6: Một vị tiên sinh dạy học

Miệng thì mắng, nhưng chân đã bước vào nhà, lục lọi một hồi rồi lấy ra một mảnh vải bông trắng mịn, ném cho Cừu Thất.

Cừu Thất tươi cười hí hửng đón lấy. Mảnh vải ấy là món hồi môn mà nương nàng ngày xưa vẫn đem ra khoe, mềm mịn quý giá, bao năm qua đã rách hỏng gần hết, giờ nàng mới được một khối.

Nương nàng ngoài miệng tuy hung dữ, nhưng lòng dạ lại là người tốt nhất trên đời.

Muốn tắm gội cho sạch sẽ, Cừu Thất chỉ có một miếng vải bố trắng và một chén lớn nước ấm.

Nàng cẩn thận nhúng vải vào nước, nước hãy còn nóng, nên chỉ dám nhanh tay nắm một góc, vắt nhẹ cho ráo, rồi khẽ run run lau lên mặt. Cảm giác ấy thật thoải mái. Cái mũi suốt ngày sụt sịt giờ như cũng được khai thông.

Nàng lau mũi, lau ghèn, lau cả vết nhọ đen trên cổ.

Sau đó, lại lặp lại động tác, lau qua thân mình.

Tiếp nữa là chà đầu.

Cuối cùng là kỳ cọ đôi chân.

Hai tay nhỏ ngắn ngủn, vụng về đem nước vốc lên sơ qua mái tóc.

Tắm gội xong, nàng thay ra bộ quần áo cũ cứng đờ đã ướt. Trên người là áo cũ của nhị ca sửa lại, màu xám tro, chỗ này vá, chỗ kia rách.

Nàng nghĩ ngợi một lát, quyết định thay bộ đồ cũ của nương, tuy cũng rách vá khắp nơi, nhưng trên nền vải có thêu hoa, miếng vá nào cũng có bông hoa nho nhỏ che đi.

Thay xong bộ áo hoa, Cừu Thất cảm thấy tinh thần phấn chấn, khí sắc tươi tỉnh hẳn ra.

Nàng chào nhị ca và a công, rồi chuẩn bị ra đồng chăn dê.

A công nhìn cháu gái nhỏ sạch sẽ, gọn gàng, thần sắc tươi tắn, trong lòng lấy làm yêu thích lắm.

Thế là khi Cừu Thất dắt đàn dê ra đồng, trong miệng còn ngậm một viên ô mai do a công lén đưa cho.

Viên ô mai ấy chua chua ngọt ngọt, nàng ngậm trong miệng, cảm thấy trời xanh hơn thường nhật, gió cũng thơm hơn nhiều.

Khi dắt đàn dê ngang qua chỗ hôm qua từng lượm được thứ gì đó, nàng cố tình đi quanh mấy vòng, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy bóng dáng cây thuốc kia đâu nữa.

Cừu Thất chau mày, chẳng lẽ bị người khác lấy mất rồi?

Nàng rõ ràng đã tắm rửa sạch sẽ rồi kia mà. Chẳng lẽ cách nàng tắm chưa đúng? Không thể nào, cha nương nàng cũng chỉ dùng một chậu nước ấm với một miếng vải bố là xong.

Dường như nghe thấu ý nghĩ trong lòng nàng, một âm thanh bỗng vang lên trong đầu.

[Nhiệm vụ hoàn thành.]

[Ban thưởng: Một vị tiên sinh dạy học.]

Cừu Thất: “?"

Ngoài đồng mà cũng có thể nhặt được người sống sao?