Tối hôm qua, nàng học chữ đến tận khuya.
Lão vu y Cừu Thiên Phúc nhận ra cháu gái mình thật sự thông minh. Vì xúc động, ông một hơi dạy liền ba chữ. Không ngờ Tiểu Thất đều nhớ, lại còn đọc rành rọt.
Cảm thấy có người kế nghiệp, cả đêm ông mơ cũng nở nụ cười trong mộng.
Nhưng Tiểu Thất lại ngủ chẳng yên. Trời chưa sáng rõ đã tỉnh giấc.
Trong đầu nàng, âm thanh quen thuộc lại vang lên, lần này có phần vội vàng:
[Muốn trở thành Thái tử phi, trước hết phải có thói quen vệ sinh tốt. Khuôn mặt sạch sẽ, dáng vẻ tươi xinh.]
[Nhiệm vụ: Tắm rửa.]
Tiểu Thất trở mình, cố tình lờ đi tiếng gọi ấy, định ngủ tiếp.
Thế rồi nàng bỗng nhớ tới cỏ cầm máu hôm qua, lại nhớ nhị ca bị thương. Nghĩ biết đâu hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được thêm cỏ quý, nàng liền lăn khỏi ổ rơm, bật dậy.
Biết đâu sau này đại ca có bị thương cũng dùng được.
(Đại ca: ?)
Lúc Tiểu Thất dậy, trời hãy còn tối đen.
Nàng nghe loáng thoáng tiếng bước chân cha nương và đại ca. A Cha cùng đại ca phải sang bộ lạc Hoàng Dương làm việc, còn nương hôm nay cũng có việc.
Bộ lạc Thảo Chuột nằm ở góc xa xôi nhất của vùng Bắc Nguyên, phải nương nhờ vào bộ lạc lớn thứ ba – Hoàng Dương – mới tồn tại được.
“Con không ngủ thêm lát nữa? Tối qua học khuya lắm mà."
A cha – Cừu Quang Lượng – thấy con gái thức sớm, đưa tay xoa đầu nàng.
Tiểu Thất chỉ cảm thấy tóc mình dính dính, dường như dính cả tay a cha lại.
“A cha, con muốn tắm."
Cừu Quang Lượng sững người một thoáng. Trong bộ lạc, chuyện tắm rửa không mấy phổ biến: tốn nước, lại không thiết thực. Trên thảo nguyên khí hậu thất thường, con nít tắm dễ mất mạng, người già dễ bệnh, người lớn thì hay bị cảm phong, bởi thế ai nấy đều cho là không cần thiết.
Thế nhưng Tiểu Thất là con út trong nhà, lại được cưng chiều, ông không nỡ từ chối. Trái lại, vẻ mặt càng thêm vui vẻ: “Tiểu Thất đúng là đứa đã biết chữ, biết cả giữ gìn sạch sẽ. Chờ nhé, a cha đun nước cho con."
Trong nhà, chuyện bếp núc đều do Cừu Quang Lượng lo liệu, bởi ông nấu rất khéo.
Bữa sáng là cháo gạo rang và rau dại còn dư từ tối hôm trước. Ông nhóm thêm một bếp lửa bên cạnh, bắt đầu nấu nước.
Lý đại nương đang sửa soạn bước ra cửa, trượng phu còn đủng đỉnh nấu nước trong bếp, nói là muốn đun nước nóng cho khuê nữ tắm gội. Bà nghe thế liền mắng ầm lên: “Ra ngoài đi một vòng đã lấm bùn đất đầy người, còn tắm với rửa gì nữa! Con cứ việc dội nước lạnh cho rồi!"