Sau đó thanh âm trong đầu Tiểu Thất lại bình thường vang lên: [Tôn trọng người già yêu trẻ là một trong những phẩm chất tốt của Thái tử phi, ký chủ chủ động giúp đỡ người khác, cung cấp thức ăn, nhận được lòng biết ơn chân thành.]
[Khen thưởng một con gà mái cổ rất to không dễ bị vặn gãy, biết đẻ trứng. Khi số lượng đàn gà tăng lên một trăm con, sẽ có một phần thưởng đặc biệt.]
Khóe miệng Tiểu Thất lộ ra nụ cười kỳ lạ.
Nàng đi ra sau nhà, lại thấy một con gà béo từ bụi cỏ chui ra.
Quả nhiên thấy một con gà cổ phi thường to béo.
Nàng nghĩ thanh âm này nói tiên sinh không chạy trốn, quả nhiên là nói là làm mà.
Con gà cổ béo này đặc biệt cứng, Tiểu Thất bẻ một chút không đứt, lại bẻ một chút vẫn không đứt.
Sau đó nàng từ phía sau rút ra một con dao, dưới ánh mặt trời lóe sáng: "phập”, một dao chặt đứt cổ gà.
Lại đem con gà bị chặt đầu này đưa cho Kinh tiên sinh, bảo hắn cùng làm thịt.
Hệ thống: […]
Run cầm cập…
Kinh Thạch nhìn ba con gà béo, vẻ mặt ngơ ngác.
Hỏi Tiểu Thất nhặt ở đâu, Tiểu Thất nói nhặt trong bụi cỏ sau nhà.
Kinh Thạch đầy thâm ý liếc nhìn ra sau vườn.
Vườn sau cỏ dại mọc um tùm dựa vào núi non.
Sau đó hắn bắt đầu làm thịt gà.
Một con nấu canh, một con nướng, một con ướp.
Kinh Thạch tìm Tiểu Thất xin muối, Tiểu Thất liền vào bếp lấy cho hắn một túi bánh bùn.
Nàng nghiêm túc ngồi xổm bên cạnh Kinh tiên sinh giúp đỡ, cố gắng kìm nén dòng nước miếng chảy ròng ròng.
Diệp Bất Khí cũng vậy, hắn không ngờ có một ngày, chính mình lại cùng một đứa trẻ ngồi xổm chờ gà chín.
Nghĩ đến thôi đã thấy hổ thẹn, hổ thẹn đến nước mắt chảy ra từ khóe miệng.
Chờ đợi như vậy thật quá mất mặt, hắn đành vừa chờ vừa dạy Tiểu Thất đọc sách.
Tùy tiện tìm một thiên văn chương, hắn ngâm nga một lần, Tiểu Thất theo đọc một lần.
Tâm trí hắn có chút không tập trung, thật sự quá thơm.
Đặc biệt là khi gà trong nồi đá kêu ùng ục ùng ục.
Thanh âm trong đầu Tiểu Thất dường như biến mất, nửa ngày không có động tĩnh, vốn dĩ nàng còn chờ nhặt thêm một con gà nữa.
Cổ gà có to hơn nữa nàng cũng không sợ, nàng có dao.
Là cô bé được sủng ái nhất trong nhà, nàng có vũ khí độc hữu.
Đợi mãi không thấy gà, nàng đành theo tiên sinh niệm thư.
“Tạp đỗ hành cùng phương chỉ. Ký cành lá chi tuấn mậu hề…” Nàng cũng không hiểu ý gì, rung đùi đắc ý đi theo niệm, lại thấy cũng khá thú vị.
Đây là một phần trong bài thơ của Khuất Nguyên - một đại thi nhân thời Chiến Quốc (khoảng thế kỷ IV TCN), nước Sở.
Lúc này thanh âm trong đầu rốt cuộc lại vang lên, tựa hồ có chút chần chờ.
[Thái tử phi đủ tư cách cần có khả năng văn chương, ký chủ lần đầu tiên ngâm vịnh thi văn.]
[Khen thưởng ký chủ con gà mái cổ to khó chặt đứt, là con cuối cùng, biết đẻ trứng. Khi số lượng đàn gà tăng lên một trăm con, sẽ có một phần thưởng đặc biệt.]
Tiểu Thất nhảy nhót ra sau vườn.
Thấy một con gà mái đen béo múp từ bụi cỏ chui ra, cổ vừa to vừa thẳng.
Đôi mắt gà chọi nhìn nàng, từng bước một lùi vào bụi cỏ…
Tiểu Thất một phen nhào tới, bắt được con gà này.
Lần này nàng không chặt cổ gà nữa, dù sao trong bếp đã có ba con gà rồi, hơn nữa thanh âm kia nói là con cuối cùng, nàng dịu dàng sờ sờ cổ gà, để lần sau vậy.
Con gà mái sau khi được Tiểu Thất thả ra, rất tự giác chạy vào một góc, trốn kỹ.
...