Cơm chiều.
Nhị ca cũng đã tỉnh, cả nhà vây quanh nồi cháo.
Tối nay là cháo nấu từ rau dại, loãng như nước lã mà dẻo như keo, đến độ cắm đũa vào cũng không đổ.
Nương ngoài miệng mắng nhị ca một trận, mắng đến trời đất mịt mù, nhưng bát cháo múc cho huynh ấy vẫn là bát to nhất.
Trong sân chỉ còn lại tiếng “húp xoạt xoạt" vang lên đều đều.
Bữa cơm tối nhà họ Cừu diễn ra nhanh gọn, bởi a cha nấu ăn rất khéo tay. Mỗi lần được ăn cơm a cha nấu, Tiểu Thất đều liếʍ sạch đáy bát, chẳng cần dùng nước rửa cũng chẳng vướng gì.
Cơm nước xong, a công bỗng nhiên gõ gõ tẩu thuốc, mở miệng nói: “Ta thấy Tiểu Thất đầu óc linh hoạt, từ hôm nay, ta định dạy con học chữ. Ta biết chừng hai mươi chữ, chính nhờ hai mươi chữ ấy mà ta thành vu y trong bộ lạc."
Tiểu Thất mặt đầy ngơ ngác, chẳng ngờ a công lại muốn dạy mình học chữ. A công bị sao thế? Đầu óc hồ đồ rồi chăng? Không định suy nghĩ lại ư?
“A công, con không học nổi đâu, đầu óc con chậm lắm." Tiểu Thất vội vã xua tay từ chối, chẳng hề có hứng thú với chuyện biết chữ.
Chưa kịp nói thêm lời nào, đã thấy ánh mắt nghiêm khắc của nương phóng tới.
“Không học thì đừng mong có cơm ăn."
Vừa nói, tay bà vừa tiện thể bẻ luôn khúc củi to trên đất làm đôi.
A cha xách nồi cơm lớn từ trong bếp ra, ôn tồn bảo: “Tiểu Thất, nếu con học được, a cha sẽ làm bánh nướng cho con ăn."
Nhị ca ở bên cạnh cười như được mùa: “Khà khà khà!"
Đại ca thì thẹn thùng gãi đầu: “Tiểu muội thông minh như thế, học là được thôi."
Trước sự "một nửa dụ, một nửa dọa" của cả nhà, Tiểu Thất đành ngồi xuống trước đống lửa, bắt đầu buổi học đầu tiên trong đời.
Người học cao nhất trong bộ lạc là lão vu y, cũng tức là a công của Cừu Thất - Cừu Thiên Phúc. Ông kẹp một khúc than từ trong đống lửa ra, nghiêm cẩn viết lên phiến đá lớn một chữ xiêu vẹo: Chu.
Sau đó, ông quay sang Tiểu Thất:
“Chữ này đọc là "Trần". Theo ta đọc: Trần - Nhĩ Đông Trần."
Tiểu Thất ngoan ngoãn nhìn chữ "Chu" ông viết, lớn tiếng đọc theo: “Trần – Nhĩ Đông Trần."
A công trịnh trọng gật đầu:
“Học cho đàng hoàng, sau này có học vấn, còn có thể kế nghiệp ta, trở thành vu y của bộ lạc Thảo Chuột. Nào, vừa đọc vừa viết lại."
Tiểu Thất cẩn trọng lần tay theo nét than, vừa múa tay múa chân vừa đọc lớn: “Trần – Nhĩ Đông Trần!"
Bất chợt, trong đầu nàng vang lên tiếng kêu "chi ô chi ô", loạn xạ như vật gì đó bị hỏng...
Tiểu Thất thầm nhủ: Gì nữa đây? Ta học đúng theo lời a công mà, làm sao thế được chứ?
...