Cừu Cốc ngượng ngùng ngồi đó, trong lòng vô cùng cảm động, cả nhà vì chuyện của hắn mà long trọng, lo lắng như vậy.
Mặt hắn đỏ lên vội vàng lắc đầu: “Nương, không cần vì con nhọc lòng, con không vội.”
“Nói không phải con, là Đại Ngưu nhà chúng ta.” Lý đại nương dịu dàng nắm lấy con trâu rừng kia.
Trâu rừng không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Diệp Bất Khí: "…"
Kinh Thạch: "…"
Tiểu Thất: Con biết ngay là người nhà mà.
Cừu Cốc: "…"
“Nương, chẳng lẽ con bị từ hôn, nương liền không lo chuyện cưới vợ cho con nữa sao?” Hắn ngơ ngác hỏi.
“Con làm nhiều hay trâu làm nhiều? Con ăn nhiều hay trâu ăn nhiều?” Nương nhẹ nhàng bâng quơ nói.
“Thì không phải… Ăn nhiều, chẳng phải là chuyện tốt sao?”
“Ăn nhiều thì sinh nhiều. Nhà chúng ta hiện tại có một con trâu. Nếu tìm đối tượng cho trâu, sau này sinh hai con, ba con, bốn con… Trâu của bộ lạc Hoàng Dương cũng không nhiều bằng bộc lạc chúng ta.” Lý đại nương càng nói mặt càng tươi rói, phảng phất đã thấy cả một đàn trâu.
A công cũng phối hợp đứng lên đập bàn.
Bất quá ông vừa đập bàn xong liền ôm tay xuýt xoa.
Vừa lắc lư vừa nói: “Bộ lạc chúng ta phải hưng thịnh. Năm đó ta cưới vợ cho cha con, mới có các con. Lão vu y bộ lạc Hồng Trùng trăm cay nghìn đắng bán dê cưới vợ, sau này có ba con trai, ba con trai lại sinh sáu con trai, Hồng Trùng chính là như vậy mà lớn mạnh. Đại Ngưu nhà ta cưới vợ, chắc chắn cũng có tiền đồ. Chúng ta nhất định sẽ hưng thịnh. Sau này Đại Ngưu dẫn vợ sinh một nghé, hai nghé, ba nghé… Từ nay về sau, Quang Lượng và vợ con phải chăm sóc Đại Ngưu cho tốt.”
Cừu Quang Lượng và Lý đại nương đều vỗ ngực tỏ vẻ đã hiểu.
Sau đó lại bàn bạc xem đi đâu tìm trâu cái. Cả nhà tính toán đổi dê lấy trâu cái. Dê ở đây còn có của Diệp tiên sinh, nên muốn trưng cầu ý kiến của Diệp tiên sinh.
Diệp Bất Khí vội vàng xua tay: “Dê là của các ngươi mua, là tiền cơm của ta, các ngươi thích làm gì thì làm.”
Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc, không hiểu vì sao, một con súc vật vậy mà lại quan trọng hơn cả chuyện cưới vợ của con trai?
Kinh Thạch từng nuôi ngựa, xuất thân nô ɭệ, nên ngược lại có thể hiểu được. Khi đó khát vọng lớn nhất trong cuộc đời hắn chính là hy vọng có một con ngựa của riêng mình.
Cừu gia mở một cuộc họp long trọng, quyết định dùng dê đổi trâu cái, đề ra phương châm quan trọng là nâng cao chất lượng cuộc sống của Đại Ngưu, sau đó giải tán.
Tan họp, A công liền đi một vòng quanh bộ lạc.
Kiểm tra tình hình lòng dân.
Đối ngoại thì nói, con trâu là của vị tiên sinh gãy chân kia, bằng không tự nhiên nhặt được một con trâu, mọi người mỗi ngày đều phải canh giữ ở Khổ Đạo Nhai Khẩu mất.
Bất quá A công tự mình tính toán ngày mai sẽ đi canh, vạn nhất còn có nữa thì sao!
A cha bắt đầu nấu cơm, nghe thấy trong bếp tiếng thái rau phanh phanh phanh, còn dần dần ngửi thấy mùi thơm của cơm và canh.