Chương 3: Con có thuốc cầm máu

“A công, Du nhi sao rồi ạ?"

Lúc này, đại ca đang làm việc bên ngoài cùng a cha cũng gấp gáp quay về, sân nhà lập tức tụ người đầy.

Cả cha nương Cừu Thất đều là người cao lớn, đại ca cũng thế, chỉ có nhị ca là hơi gầy hơn một chút. Đến đời nàng, lại vừa thấp bé lại vừa gầy nhom.

“Trước phải cầm máu. Máu ngừng rồi thì chắc không sao." A công mặt mày nghiêm trọng nói.

Nghe vậy, Cừu Thất lập tức vỗ trán: “A công, a công! Con có thuốc cầm máu!"

Nàng quýnh quáng lấy trong người ra nắm cỏ khi nãy nhặt được.

“Rau gai à?" Lão vu y liếc mắt một cái liền nhận ra. Không nói thêm lời nào, đưa cỏ cho một tiểu tử bên cạnh.

“A Cốc, con nhai nát cái này, đắp lên đùi đệ đệ."

Cừu Thất chỉ thấy đại ca ngoan ngoãn nhận lấy, nhét cả nắm cỏ vào miệng, cau mặt nhai nát rồi nhổ ra, đắp lên chỗ bị thương của nhị ca.

Chỗ vốn máu chảy không ngừng ấy, vậy mà máu thật sự ngưng lại.

Cả nhà ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có đại ca mặt mày xị xuống, vì cỏ vừa chua lại vừa đắng...

Máu đã ngừng, nhị ca cũng thϊếp đi vì kiệt sức.

Một phen hú vía.

Trời tối, a cha vào bếp nấu cơm, nương cùng đại ca ở sân bổ củi. Cừu Thất cùng a công trông nhị ca.

“Tiểu Thất, chỗ thảo dược kia con nhặt ở đâu? Sao lại biết nó có thể cầm máu?" A công chợt nhớ ra, hỏi.

Cừu Thất: "..."

Trong đầu có giọng nói bảo sao ấy à?

Tất nhiên là không dám nói thật.

Nàng nhớ trong bộ lạc từng có một đứa nhỏ bị ngã rồi đột nhiên nói mấy lời kỳ quặc, bảo gì mà "xuyên không". Người lớn nghe không hiểu, sau đó đứa nhỏ ấy liền biến mất không tăm tích.

Cừu Thất đoán chắc là bị mang đi thiêu rồi.

“Lúc đi ngang thảo nguyên thì nhặt được, a công ngài từng dặn con mà." Nàng nghiêm túc đáp lời.

Nàng vốn là người, càng chột dạ càng ra vẻ đàng hoàng.

Có lẽ là từ nhỏ bị nương đánh riết, tự nhiên học được bản lĩnh ứng biến.

Lão vu y hình như từng dặn thật. Dặn lúc nào thì lão cũng không nhớ rõ.

Thế mà cô bé Tiểu Thất này lại nhớ.

A công mặt mày đầy nếp nhăn bỗng giãn ra hết cỡ, ánh mắt sáng rực nhìn cháu gái bên cạnh.

Thấy nàng ngồi nghiêm chỉnh, lưng thẳng tắp, tuy người mặc rách nát nhưng không giống mấy đứa bé khác suốt ngày lấy tay áo lau nước mũi, a công càng nhìn càng ưng bụng.

Cừu Thất biết a công đang nhìn mình, bèn cố nhịn không chùi mũi, dù nước mũi sắp chảy tới môi cũng ngẩng cao đầu, sống lưng càng lúc càng thẳng...