Cừu Thất thử leo lên lưng ngựa. Cô bé lớn lên trên thảo nguyên gan dạ lắm, hoàn toàn không biết sợ hãi. Thử vài lần liền xoay người trèo lên được, rồi ôm lưng ngựa. Ban đầu con ngựa hoang nhỏ chỉ đi chậm rãi vài bước, rất nhanh tốc độ liền nhanh hơn. Cừu Thất ở trên lưng ngựa, nhìn đàn dê dần thu nhỏ lại, cây đại thụ dần lùi về phía sau, cỏ bay nhanh đổi màu, khi thì xanh đậm khi thì xanh nhạt.
Gió rất lớn, tóc nàng bay lên, quần áo xào xạc.
Cừu Thất cảm thấy rất vui sướиɠ, nàng thích cưỡi ngựa, rất thích.
Chạy vài vòng như vậy, rồi lại về đến bên cây, đàn dê vẫn còn ở đó.
Cừu Thất nhảy xuống lưng ngựa, lại sờ sờ nó, rất thích thú.
“Sau này gọi ngươi là Táo Đỏ được không?"
Con ngựa hoang nhỏ không phản đối, cũng không có ý đồng tình.
Cừu Thất tiếp tục chăn dê luyện chữ, Táo Đỏ đi bộ bên cạnh.
Đến chiều tà, Cừu Thất muốn dẫn đàn dê về nhà, vì nơi này xa nhà, muốn về sớm một chút.
“Táo Đỏ, Táo Đỏ, ngươi cùng ta về nhà đi?"
Con ngựa hoang nhỏ cúi đầu ăn cỏ, không phản ứng nàng.
Cừu Thất ôm lấy cổ ngựa, tự mình hự hự trèo lên lưng ngựa.
Trèo một lần, lần sau trèo lên nhanh nhẹn hơn nhiều. Vì muốn đuổi dê, không thể ôm lưng ngựa, Cừu Thất lại tìm sợi dây thừng buộc vào cổ Táo Đỏ, thế là có thể một tay giữ dây thừng, một tay đuổi dê.
Đi vài bước như vậy, quả nhiên tốt hơn nhiều so với vừa nãy.
Lúc này thanh âm trong đầu liền vang lên: [Nhiệm vụ hoàn thành, khen thưởng một vị tiên sinh không chạy, dậy cưỡi ngựa bắn cung.]
Cừu Thất: "?"
Ý gì?
Cứ cảm thấy thanh âm này thật khó hiểu.
Hôm nay nàng cưỡi ngựa, tuy rằng đi xa hơn những nơi chăn dê khác, nhưng đường về lại nhanh hơn ngày thường rất nhiều.
Nàng cưỡi trên lưng ngựa thong dong đuổi dê, khi nhanh khi chậm, đàn dê nhỏ thong thả bước trên cỏ, cũng lúc nhanh lúc chậm hướng về nhà.
Đuổi dê đến bờ sông nhỏ, Cừu Thất xuống ngựa. Mấy ngày nay đều như vậy, vì trong nhà có Diệp tiên sinh, nàng cũng dần quen với việc giữ mình sạch sẽ hơn, không còn vẻ mặt lấm lem bùn đất.
Nàng vẫn tìm một chỗ nước chảy róc rách êm đềm, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước thấy trời xanh mây trắng, còn có một cô bé tóc hơi rối.
Cừu Thất ngồi xổm xuống bờ sông, lấy mảnh vải mịn nương cho, cẩn thận giặt sạch một lần, rồi xoa xoa mặt, sau đó ngồi xuống bờ sông, cởi đôi giày rơm ra, nhúng đôi chân xuống dòng nước, lắc lư, nước sông phơi một ngày không quá lạnh, còn có chút ấm áp.
Lúc này nàng thấy phía trước dường như có một vật rất lớn trôi lại, càng ngày càng gần, càng ngày càng gần. Dòng nước xiết rất nhanh đã cuốn vật kia đến, xô vào vũng nước trước mặt nàng, rồi xoay tròn.
Là một người, hình như là một người đã không còn chân, trên lưng cõng cung tên, chậm rãi, chậm rãi trôi đến bên chân nàng.
Kẻ gãy chân mà vẫn còn sống, lại còn cõng cung tên, quả thật hiếm thấy.
Cừu Thất sức lực lớn, đem vị tiên sinh được thưởng này đặt lên lưng con ngựa nhỏ.
Hoàng hôn kéo dài bóng dáng họ.