Chương 25: Cưỡi ngựa

Diệp Bất Khí cũng có chút kinh ngạc, tiểu nha đầu này ngoài dự đoán thông minh, vậy mà không sai một chữ nào, nhớ hết một cách hoàn chỉnh.

Còn những người khác, nhị ca Cừu Thất cũng không tệ lắm, tuy rằng hơi vấp váp nhưng cũng nhớ được hơn một nửa, còn đại ca Cừu Thất và A công thì chỉ nhớ được non nửa.

Lý đại nương và Cừu Quang Lượng thì kém hơn một chút, nhìn thì biết đọc, nhưng lại không biết viết.

Đêm đó, Cừu Thất ngủ rất say giấc.

Đợi đến khi tỉnh lại, vừa mở mắt ra nàng gần như ngay lập tức chờ đợi nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ: Học được cưỡi ngựa. Nhắc nhở: Rừng cây.]

Cừu Thất: ???

Nhà mình không có ngựa mà. Cưỡi dê được không?

Cừu Thất đeo chiếc ngọc bài mới nhặt được, tung tăng đi chăn dê.

Đêm qua nàng trằn trọc suy nghĩ mãi, sáng sớm hôm sau liền hỏi tiên sinh, có thể đem ngọc bài bán đi đổi ngựa hoặc dê không?

Liền bị tiên sinh và A công cùng nhau giáo huấn một trận. Tiên sinh lải nhải một tràng những lời khó hiểu, Cừu Thất nghe chẳng thông, chỉ hiểu một câu: Thứ này bán đi sẽ rước họa, không được bán.

Không được bán thì thành đồ trang sức của nàng vậy. A cha xoa dây thừng, xâu vào rồi đeo lên cổ nàng. Dọc đường nàng rất vui vẻ, thỉnh thoảng lại sờ sờ ngọc bài, cảm thấy hôm nay tinh thần thật tốt.

Đối với nhiệm vụ hôm nay, Cừu Thất có chút mơ hồ, nhưng có nhắc nhở, nàng liền theo lời nhắc tìm đến rừng cây.

Trên thảo nguyên không có nhiều cây lớn, cây gần nàng nhất ở bên kia khe núi, có một vạt rừng thưa.

Bên kia cỏ cũng mọc tốt, chỉ là hơi xa. Hôm qua lùa dê thả một ngày, hôm nay mười lăm con dê này ngoan hơn nhiều, không chạy lung tung. Cừu Thất một đường lùa dê về phía vạt rừng kia.

Đợi đến nơi, mặt trời đã đứng bóng.

Rồi nàng thấy một cây đại thụ đổ xuống, hẳn là do trận mưa lớn hôm qua. Dưới tàng cây đè nặng một con ngựa hoang nhỏ màu mận chín xinh đẹp. Nó không bị đè bẹp, nhưng cái cây vừa vặn tạo thành một cái lưới, vây nó ở bên trong.

Khi Cừu Thất đến gần, con ngựa nhỏ ở bên trong kêu ô ô.

Cừu Thất cố sức bẻ hai cành cây, con ngựa nhỏ thông minh liền từ khe hở đó vững vàng nhảy ra, còn làm nàng giật mình.

Trước mắt dường như có một cơn gió thổi qua. Con ngựa hoang nhỏ vừa nhảy ra liền lập tức chạy, thoáng cái đã biến mất.

Cừu Thất: "…"

Đã bảo cưỡi ngựa mà?

Cũng may vạt cỏ này tươi tốt, Cừu Thất liền thả dê ở đây ăn cỏ, còn mình ngồi trên đất viết viết vẽ vẽ, củng cố những chữ tiên sinh dạy hôm qua.

Nàng đang viết thì bỗng nhiên đầu bị thứ gì chạm vào một chút. Ngẩng đầu lên, hóa ra là con ngựa hoang nhỏ kia đã quay lại, dùng đầu nhẹ nhàng dụi vào đầu nàng.

Con ngựa nhỏ dụi làm Cừu Thất ngứa. Không ngờ nó lại quay về. Cừu Thất cao hứng nhảy dựng lên, cẩn thận sờ sờ nó, phát hiện nó rất dịu ngoan, không hề hung dữ chút nào. Thịt nó cũng rất chắc, không mềm như bông như dê nhà nàng, mà có chút cứng cáp, lại ấm áp.