Cừu Thất mở mắt, thanh âm trong đầu lại vang lên.
[Cần cù, thiện lương là một trong những phẩm chất của Thái tử phi.]
[Nhiệm vụ: Hôm nay sẽ có mưa lớn, xin hãy giúp chuồng dê làm thêm mái che, tránh cho dê con bị mưa lớn làm hại.]
Cừu Thất híp mắt bò đến bên cửa sổ, vén bức màn lên, bên ngoài nào có mưa, chẳng có mưa, nhưng hình như có bóng đen của ai đó đang đi...
Vạn dặm không một gợn mây.
Bầu trời thảo nguyên trong xanh vô ngần.
A công sáng sớm đã bị người gọi đi, trong bộ lạc có một sản phụ trẻ tuổi sắp sinh.
Cừu Thất không vội vàng lùa dê đi chăn, mà kiên quyết phải làm mái che cho chuồng dê.
Chân nhị ca đã đóng vảy, nhưng đi lại vẫn còn khập khiễng.
Từ trước đến nay huynh ấy rất thương yêu muội muội, tuy rằng không tin chuyện trời mưa mà muội muội nói, vẫn đồng ý giúp một tay.
Nhị ca kéo đến chuồng dê một đống gỗ và cỏ tranh ngoài sân.
Nhìn muội muội mặc chiếc áo vá chằng vá đυ.p của nương, hăm hở bày biện, bò lên trên giá chất cỏ tranh.
Tiểu Thất trước kia vốn lười biếng, xưa nay không thích chủ động làm việc.
“Tiểu Thất, có phải muội muốn làm mái che chuồng dê vì Diệp tiên sinh muốn mua dê không?"
Cừu Thất vừa lúc chưa nghĩ ra lý do gì, liền gật đầu.
“Diệp tiên sinh đi rồi, hắn sẽ không ở lại dạy muội mãi đâu. Hôm qua ta đã thấy hắn thu dọn đồ đạc, sáng nay người cũng chẳng thấy tăm hơi, đồ đạc cũng mang đi hết rồi. Hắn chắc chắn là đi rồi, hắn sẽ không ở lại làm tiên sinh cho chúng ta đâu."
Nhị ca Cừu Du nói đến đây có chút buồn bã, nhưng huynh ấy cần phải nói rõ.
Họ là người nào, sao xứng có tiên sinh dạy dỗ?
Nếu không nói rõ với muội muội, thực ra là hại nàng.
Cừu Thất lắc đầu: “Không đâu, tiên sinh nói không chừng lại đi dạo đâu đó thôi."
Nàng ngẩng mặt đón ánh dương, nghiêm túc lợp mái che cho chuồng dê. Công việc này nàng làm từ sáng đến chiều, cả người mồ hôi nhễ nhại.
Cừu Thất mệt mỏi dựa vào vách chuồng dê: "Nhị ca, huynh bảo hôm nay mưa, sao giờ vẫn chưa thấy mưa nhỉ?"
Trong lòng Cừu Thất thầm nghĩ, như vậy đã coi như hoàn thành nhiệm vụ chưa?
Sao vẫn chưa có thanh âm gì cả?
Đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên trời tối sầm lại.
Một đám mây đen kịt khổng lồ từ xa kéo đến, sau đó là mưa lớn.
Mưa rất to, rất lớn, rơi xuống đất còn bắn cả bùn đất lên, tạo thành những hố nhỏ.
Cừu Thất nắm tay nhị ca chạy nhanh về nhà.
Đàn dê kêu be be" chui vào dưới mái che mới của Cừu Thất, nghe tiếng cuồng phong gào thét bên ngoài, nước mưa mênh mông cuồn cuộn.
Cừu Thất chạy nhanh, nhưng còn phải đỡ nhị ca, nên vẫn bị ướt một chút.
Nhị ca vẻ mặt kinh ngạc, không ngờ miệng muội muội lại linh nghiệm như vậy, nói mưa là mưa ngay.
Trận mưa này rất lớn, hai huynh muội ngồi trên bậc thềm mái hiên nhìn ra ngoài, đều có chút lo lắng. Mưa lớn thế này, cha nương và đại ca không biết làm sao về được.
A công thì không sao, chắc chắn đang trú mưa ở nhà người khác rồi.
Trong chớp mắt, trời tối đen như mực, mưa như đêm khuya.
Mà giờ phút này, thanh âm trong đầu Cừu Thất vang lên.
[Nhiệm vụ hoàn thành, khen thưởng một vị tiên sinh dạy học.]
Cừu Thất: "…"