Chương 2: Phần thưởng đầu tiên

Chỉ là hôm nay, nàng đếm tới đếm lui vẫn thấy thiếu dê.

Nếu thật sự mất một con, về nhà chắc bị nương đánh chết mất.

Cái giọng kia bảo không lo Thái tử phi chết, nhưng mà... Nương nàng thì chắc chắn sẽ ra tay trước!

Nghĩ thế, nàng đành quyết định đi tìm.

Con gái lớn lên ở thảo nguyên, quen thuộc đường ngang lối tắt, tìm một dòng suối nhỏ cũng chẳng khó gì.

Nàng cứ theo hướng cỏ mọc xanh tốt mà đi, quả nhiên thấy đất ngày càng ẩm, rồi mềm dần. Chẳng mấy chốc đã trông thấy một dòng suối nhỏ uốn quanh.

Bên mép suối, một con dê trắng đang thong thả cúi đầu gặm cỏ.

Nó còn ngẩng đầu kêu “be be" chào nàng.

Nhìn vết đen ở mông nó, Cừu Thất xác định đúng là dê nhà mình.

Nàng liền lấy sợi dây thừng buộc cổ nó, kéo về.

Vừa quay người, cái giọng kia lại vang lên.

[Nhiệm vụ hoàn thành. Đã tìm được dê lạc.]

[Khen thưởng: Một phần thảo dược cầm máu.]

Cừu Thất bật cười.

Rõ ràng là nàng tìm thấy dê sau một hồi quần quật, quanh đây cũng chẳng có ai.

Cái giọng đó không chừng chỉ là do đầu nàng sinh ra thôi.

Thưởng cho nàng một bao thảo dược?

Đây là đâu có thảo dược mà ban với phát?

Đúng là trò cười!

Nàng kéo theo con dê nhỏ, nhập bầy rồi vội vã dắt theo chín con dê con trở về nhà.

Ánh hoàng hôn phủ xuống lưng nàng, kéo dài bóng dáng gầy gò của nàng thật xa, thật dài.

Cừu Thất vừa nhảy vừa hát khe khẽ, tung tăng quay về.

Không ngờ dưới chân bỗng dẫm phải vật gì đó.

Nàng cúi đầu nhìn, thì ra trên bãi cỏ có một nắm cây dại nằm lăn lóc.

Cừu Thất nhặt lên, bốc một ít cho vào miệng.

Đắng nghét! “Phì phì!" - nàng vội vàng nhổ ra.

...

Cừu Thất lùa dê vào chuồng xong liền trở về nhà.

Vừa tới nơi đã thấy cửa nhà bị một đám người vây quanh.

Từ trong đám đông vang ra tiếng quát tháo của nhị ca Cừu Du:

“Ai da! Ai da!"

Chẳng lẽ nương lại đang đánh người? Nhị ca lại gây họa rồi?

Cừu Thất nghĩ tới mấy ngày gần đây mình có làm chuyện gì đáng bị đánh không, cảm thấy bản thân cũng không đến nỗi, bèn mạnh dạn chen vào xem náo nhiệt.

Nào ngờ vừa chen tới trước thì liền sững người.

Không phải nương đang đánh ai, mà là nhị ca nàng nằm sõng soài dưới đất, một chân duỗi ra ngoài, máu tuôn như suối.

Cừu Thất hoảng hốt nhào tới, nước mắt tức thì tuôn rơi.

“Nhị ca! Nhị ca đừng chết! Huynh còn nói muốn dắt một con dê con đi cùng muội ngắm Bắc Nguyên... Nhị ca, huynh không thể chết được đâu, nhị ca..."

“Đừng rống loạn lên!" Một phụ nhân cao lớn lực lưỡng vươn tay nhấc bổng Cừu Thất qua một bên.

Cừu Thất ngẩng đầu nhìn, là nương.

Nương mang theo a công tới, trong lòng nàng lập tức vững vàng trở lại.

Dù có bị đánh, cũng không khóc, thấy nương nghiêm mặt xua tan đám đông vây quanh, cảnh tượng nhất thời trở nên yên ắng.