Thế nhưng Diệp Bất Khí vẫn cảm thấy ánh mắt của hắn, tựa hồ như biết chuyện gì đó. Chắc là ảo giác thôi, dù sao đây cũng chỉ là một đứa trẻ ở bộ lạc nhỏ.
Đến khi trời tối hẳn, cha nương và đại ca Cừu Thất mới trở về.
Cừu Quang Lượng mặt mày rạng rỡ, còn chưa vào đến cửa đã cất tiếng: “Tiểu Thất, mau ra xem a cha mang gì về cho con này!"
Tiểu Thất nghe thấy tiếng a cha liền chạy ra, thấy trên tay a cha vậy mà cầm một chiếc bánh bao.
Nước miếng Tiểu Thất lập tức chảy ròng ròng. Nàng nhảy cẫng lên muốn giật lấy chiếc bánh bao.
A cha giơ tay trêu đùa con gái một chút, thấy nàng nhảy nhót hồi lâu mới đưa bánh bao cho nàng.
Bánh bao vẫn còn mềm mại, rõ ràng là một đường ôm về.
Bánh bao là loại bánh đường nhân củ cải ngọt bán ở một tửu lầu tại trấn Hoàng Dương. Cắn một miếng, hương thơm ngào ngạt, vỏ bánh mềm mại quyện với vị ngọt thanh mát, lại giòn tan của nhân củ cải. Đối với Cừu Thất mà nói, đây có lẽ là món ngon nhất nàng từng ăn, không gì sánh bằng.
Nhận lấy bánh bao, Cừu Thất không hề giữ riêng cho mình. Nàng nhớ một lần mình bị bệnh, cả người sốt li bì, chính nhị ca đã mang về cho nàng một quả dại ngọt lịm. Nhị ca bảo là hái trên cây, nhưng Cừu Thất thấy quần áo nhị ca lại rách thêm, rõ ràng là vừa đánh nhau với ai đó.
Cho nên nàng chỉ cẩn thận ngửi chiếc bánh bao, thỏa mãn hít hà mấy hơi, rồi đi ra hậu viện, đưa bánh bao cho nhị ca.
“Nhị ca ăn đi, A cha nói huynh bị thương, nên mua cho huynh đó. Ăn vào sẽ mau khỏe thôi." Cừu Thất chăm chú nhìn nhị ca, cố gắng không nhìn vào chiếc bánh bao trong tay.
Nhìn thấy cả nhà trở về, Diệp Bất Khí nghĩ đến số bạc mình để lại trong phòng, vội vàng đi lấy, nhưng không ngờ lại nghe được một phen đối thoại như vậy.
Rõ ràng trước đó, hắn thấy cô bé kia nhìn chiếc bánh bao như chó sói thấy thịt, nhào tới vồ lấy.
Sau khi có được bánh bao, cô bé lại cẩn thận ôm ấp, ngửi như một thứ trân bảo quan trọng nhất trên đời, nhưng giờ lại đem chiếc bánh bao ấy đưa cho nhị ca của mình.
Diệp Bất Khí giờ khắc này cầm số bạc mình lấy lại trong tay có chút hổ thẹn.
Hơn nữa, hắn đã được gia đình này cứu giúp đến hai lần. Hai lần ân cứu mạng, làm sao báo đáp cho xứng?
...
Nhị ca nhìn Tiểu Thất đưa lại chiếc bánh bao củ cải ngọt, cũng không nhận lấy, hắn biết Tiểu Thất thích món này.
Nhưng Cừu Thất cũng rất bướng bỉnh, cuối cùng, hai anh em mỗi người ăn một nửa.
Cừu Thất ăn ít hơn một nửa bánh đường, nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ.
“Nhị ca, huynh mau khỏe lại nhé! Đợi huynh khỏe rồi có thể đi kiếm tiền, mua cho muội thật nhiều thật nhiều bánh củ cải ngọt để ăn."
Cừu Du: "..."
Miệng vẫn còn vương vị ngọt ngào, hắn giơ tay xoa đầu Tiểu Thất.
“Cảm ơn Tiểu Thất."
Cừu Thất bỗng nhiên ngây người. Bởi vì thanh âm trong đầu nàng lại vang lên.
[Tôn trọng người già, yêu thương trẻ nhỏ là một trong những phẩm chất của Thái tử phi. Ký chủ lễ nhường huynh trưởng, nhận được lòng cảm tạ chân thành. Khen thưởng một con gà.]