Sớm tinh mơ ngày hôm sau.
Trong đầu Cừu Thất lại vang lên thanh âm kia.
[Để trở thành một Thái tử phi ưu tú, tài học xuất chúng là điều cần yếu, phải chăm chỉ học tập.]
[Nhiệm vụ: Học thuộc ba chữ.]
Cừu Thất: ???
Nàng cảm thấy thanh âm này có lẽ đã hỏng rồi. Ba chữ mà A công dạy, nàng đã thuộc làu làu, nhắm mắt lại cũng có thể viết được, chỉ là chữ viết không đẹp lắm thôi.
Vậy mà còn giao nhiệm vụ cho nàng làm gì cơ chứ?
Đến giờ dùng bữa sáng, vốn dĩ Cừu gia không có bữa sáng hẳn hoi, chỉ là tùy tiện tìm chút đồ ăn, chan thêm nước cho no bụng rồi đi làm việc.
Nhưng bởi vì có khách quý, bữa sáng hôm nay trở nên thật long trọng.
Canh dê thừa hôm qua nấu với cháo rau dại, cháo đặc sánh lại, cắm ba chiếc đũa cũng không đổ.
Cả nhà ăn uống ngon lành.
Ăn xong, mọi người đều nhìn về phía Diệp Bất Khí. Bởi vì hôm qua Diệp Bất Khí nói muốn dạy Tiểu Thất học chữ.
Họ vì chuyện này vô cùng phấn khởi, như thể A công biết chữ cũng không nỡ truyền dạy cho người ngoài, ngay cả cháu đích tôn có thiên phú cũng không được ông dạy dỗ.
Nhưng vị Diệp tiên sinh này họ mới đưa về, chẳng thân thích gì lại nguyện ý dạy Tiểu Thất, lòng họ vô cùng cảm kích.
Hôm nay họ bảo Tiểu Thất đi chăn dê muộn một chút, học xong rồi hãy đi.
Mọi người cứ quanh quẩn mãi không muốn ra cửa, dù sao cũng là người đọc sách chân chính dạy học, ai cũng muốn đứng xem.
Chỉ là Diệp Bất Khí nhìn những người nhà chất phác này, nhìn họ tôn kính lão A công, thật sự không muốn làm mất mặt ông lão.
Thế nên, hắn mở lời: “Khi Diệp mỗ dạy học, mong có một nơi yên tĩnh."
Cả nhà lập tức làm theo. Nhanh chóng dọn dẹp một gian nhà, để Diệp tiên sinh dạy học.
Họ chẳng hề lo lắng trong căn nhà nhỏ ấy, thư sinh này sẽ làm gì Tiểu Thất. Bởi vì A công giờ phút này đang lén dẫn cả nhà rình xem ở vách nhà bên cạnh.
Đại ca Cừu Cốc cảm thấy hành vi này có chút không ổn.
A công lập tức trừng mắt nói: “Học lỏm không tính là trộm, đó là chuyện của người đọc sách."
Bị đưa vào nhà học chữ, Cừu Thất ban đầu có chút khẩn trương.
Nhưng vẫn nghiêm túc làm theo yêu cầu của tiên sinh, viết ra ba chữ mà nàng nhận biết được.
Sau đó liền nghe thấy Diệp tiên sinh mở lời: “Chữ này, không đọc là "trần", chữ này đọc là "chu", chu trong "chu quốc", chu trong "chu đáo". Chữ này cũng không đọc là "uy", chữ này đọc là "vi"..."
Cừu Thất: ???
Nàng hoàn toàn choáng váng, ba chữ này nàng đã học thuộc đến ăn ngủ cũng nhớ, bây giờ tiên sinh lại bảo nàng học sai.
Cách vách phòng, những người đang học lỏm: ???
Bị đám trẻ con trong nhà nhìn chằm chằm, vẻ mặt nhăn nheo của lão A công từ từ ửng đỏ...