Chương 11: Học... Sai rồi

Đến khi viết chữ cuối cùng, cái vòng tròn có vẻ hơi quá lớn, bên ngoài đều không khép kín được, chệch ra ngoài, nàng có chút bực mình, lại xóa đi viết lại.

Mọi người đều kinh ngạc vây lại xem, thấy Cừu Thất quả nhiên biết viết chữ, vẻ mặt ngưỡng mộ.

Lý đại nương cũng lộ vẻ mặt tự hào.

Cừu Quang Lượng cười đến mắt híp lại thành một đường chỉ.

Đại ca ngây ngô nói với cô nương bên cạnh: “Muội muội ta có phải lợi hại hơn ngươi nhiều không?"

Cô nương kia dậm chân, bỏ đi.

Nhị ca cười hì hì dựa vào ghế nằm.

Lão vu y cũng muốn cười lắm, hận không thể miệng rộng đến mang tai, nhưng trước mặt mọi người vẫn cố giữ vẻ nghiêm trang.

“Tiểu Thất rất có thiên phú, viết không tệ." Diệp Bất Khí cũng rất hài lòng, tuy rằng hắn hứa hẹn muốn dạy, nhưng nếu đối phương chẳng hiểu gì, hắn dạy cũng tốn công vô ích.

Nghe được Diệp tiên sinh vậy mà cũng khen cháu gái mình, lão vu y rốt cuộc không nhịn được nữa, cười tươi rói nói: “Cũng tàm tạm thôi, nó mới học hôm qua, lại đây, Tiểu Thất, đọc mấy chữ này một lần."

Cừu Thất mạnh dạn đứng trước mặt mọi người, chỉ vào chữ mình viết, từng chữ đọc:

“Chu – trần, nhĩ đông trần*."

“Vi – uy, khẩu thiên uy."

“Cao – hao, cổ nguyệt hao."

* Đoạn này các bạn có thể hiểu là Tiểu Thất chỉ vào chữ "Chu" và đọc "Trần - Nhĩ Đông Trần".

......

Diệp Bất Khí: “Phụt!" Một ngụm nước bắn ra.

“Hay!"

“Lợi hại."

“Ta đã thấy Tiểu Thất không tầm thường mà!"

Nghe xong giọng đọc non nớt, ngọng nghịu, người bộ lạc Thảo Chuột đều xôn xao, lại càng thêm vẻ tự hào đặc biệt, nhất là trước mặt người đọc sách kia.

Cừu Thất cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để mình lúng túng, quay đầu nhìn về phía Diệp tiên sinh.

Kết quả liền thấy Diệp tiên sinh há hốc miệng, trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Cừu Thất mím môi cười, tiên sinh nhất định cảm thấy ta rất lợi hại.

Diệp Bất Khí: ?

Ba chữ này đọc như vậy sao? Ta đọc sách ít, đừng gạt ta!

Hắn nghĩ tiểu cô nương nhớ nhầm, nhìn mọi người kích động như vậy, lại ngại ngùng không dám chỉ ra.

Chỉ là cái lão A công này vậy mà cũng vẻ mặt vui mừng, chẳng phải chính ông ta dạy sao?

Kết quả liền thấy lão A công giơ tay lên, khẽ khàng ấn xuống, chớp mắt hiện trường lại yên tĩnh.

“Tiểu Thất, rất tốt, hôm nay đã muộn, không dạy chữ mới nữa, con cứ lặp lại luyện tập, nhớ kỹ những chữ này là được."

Lão vu y rất có mưu tính, ông ta tổng cộng chỉ biết hai mươi chữ, tự nhiên sẽ không làm trò trước mặt mọi người mà dạy, khoe khoang xong là tốt rồi.

Bất quá khi thư sinh bên cạnh hỏi ông ta, ông ta vẫn rất khiêm tốn, đem tất cả những chữ mình biết ra nói hết, sợ nói thiếu.

Người khác liền thấy thầy mo của họ cùng vị thư sinh kia vẻ mặt nghiêm trọng trao đổi, còn thỉnh thoảng viết viết vẽ vẽ trên mặt đất, ai nấy đều lộ vẻ kiêu ngạo, không hổ là vu y của bộ lạc Thảo Chuột họ, học thức uyên bác, cùng người đọc sách giao lưu mà chẳng hề e sợ.

Diệp Bất Khí càng nghe càng thấy đầu óc quay cuồng, không phải nghiêm trọng, là muốn choáng váng.

Lão A công này tổng cộng biết hai mươi chữ, vậy mà có đến mười ba chữ sai?

Nhìn tiểu cô nương kia vẫn đang bên cạnh nghiêm túc luyện chữ, lưng thẳng tắp, tóc tai gọn gàng, quần áo mộc mạc mà sạch sẽ, Diệp Bất Khí cảm thấy hẳn là phải cứu vãn một chút, hẳn là có thể cứu được...