Chương 10: Trong nhà có thêm một vị khách quý, là người đọc sách

Nàng hối hận, rõ ràng dê là nàng thả, thế mà lại chẳng ăn được mấy miếng.

Diệp Bất Khí không ngờ chỉ hỏi một câu, tiểu cô nương lại khóc òa.

Tới lúc đó hắn mới thấy, gia cảnh nhà này hẳn là khốn khó lắm. Nhà đơn sơ, trong bữa ăn ai nấy đều như hổ rình mồi nhìn nồi thịt dê. Nhưng rốt cuộc mỗi người cũng chỉ ăn được một ít, đến cả tiểu cô nương cũng chỉ dám gắp vài miếng nhỏ, chẳng phải là tiếc của, mà là... Nhường cho khách.

Mà hắn... Vô tâm ăn quá nhiều.

Diệp Bất Khí âm thầm nghĩ: Sau này rời đi, nên để lại chút bạc cho bọn họ mới phải. Nghĩ vậy, lòng cũng bớt áy náy đi đôi phần.

Chợt nghe nàng nức nở: “Ngày thường ta thả chín con dê, mai chỉ còn tám con thôi, thiếu mất một con rồi..."

Tổng cộng chỉ có chín con dê sao?

Diệp Bất Khí nghe vậy, trong dạ càng thêm áy náy. Hắn ăn sạch chẳng phải chỉ một con dê, mà là một phần chín tài sản của cả nhà.

Ngay cả mở miệng nói gì thêm cũng ngại ngùng.

“Ngươi có thích học chữ không?"

Cừu Thất ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, vốn đang tưởng sẽ bị trách chuyện thịt dê, sao bỗng dưng lại hỏi học chữ? Nhưng nhìn gương mặt như họa kia, nàng liền trái với lương tâm mà gật đầu: “Thích."

“Vậy để ta dạy ngươi học chữ."

Cừu Thất: ?

Sinh hoạt ban đêm nhà họ Cừu thường ngày vốn đạm bạc, lặng lẽ.

Nhưng hôm nay thì khác.

Họ ăn thịt dê.

Trong nhà có thêm một vị khách quý, là người đọc sách.

Lại còn là người nói muốn dạy Tiểu Thất học chữ!

Cả nhà ai nấy đều vui mừng không thôi, rộn ràng nổi lửa nấu nướng.

Ngọn lửa to hơn ngày thường gấp bội.

Người trong bộ lạc cũng kéo tới xem náo nhiệt.

Mọi người vây quanh đống lửa, trò chuyện, đùa giỡn, có cả đám trai trẻ vui vẻ ca hát múa may quanh lửa.

Diệp Bất Khí nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng sinh cảm xúc khó tả. Ánh lửa hắt lên mặt hắn, càng làm tôn thêm vẻ tuấn tú, dung mạo sáng ngời như ngọc.

Y phục hắn không phải hàng thường, nên dân bản xứ ai nấy đều tò mò, nhưng cũng chẳng ai dám tới gần.

“Là người đọc sách thật sao? Oa, khác hẳn chúng ta!"

“Cái mũ trên đầu hắn đẹp quá trời..."

“Giày cũng đẹp nữa kìa!"

“Còn có cả kiếm! Thủ lĩnh bộ lạc Hoàng Dương cũng chỉ có một thanh thôi, còn chẳng đẹp bằng của hắn!"

Tiếng thì thầm to nhỏ vang khắp nơi. Nhưng cái gọi là "thì thầm" ở đây... Âm lượng lại to đến mức ai cũng nghe được.

Ngồi bên cạnh Diệp Bất Khí là a công của nàng, vị vu y duy nhất của bộ lạc, người có thể nhận biết được hai mươi chữ Cừu Thiên Phúc, Tiểu Thất cảm thấy mặt mình thiếu chút ánh sáng rạng rỡ.

Thế nên, A công quyết định gọi cháu gái lại đây để khoe khoang một phen.

Thế là, Tiểu Thất cô nương đã được dẫn tới.

Nếu là ngày thường, trước mặt những người khác, Cừu Thất chẳng hề rụt rè, nhưng hôm nay trước mặt Diệp tiên sinh, nàng vẫn có chút khẩn trương.

Ngoan ngoãn ngồi bên cạnh A công, sau đó cầm lấy than củi, đối diện là một tảng đá lớn bằng phẳng. Mặt đá khá nhẵn nhụi, lại có màu trắng.

Liền thấy nàng cố gắng nghiêm túc, cẩn thận viết xuống ba chữ: Chu, Vi, Cao.