Chương 9

-

“Cô mẫu, giờ lành sắp qua rồi.”

Thiếu nữ ấy chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi, thân mặc đồ tang đơn bạc, vóc dáng lại gầy yếu đến đáng thương.

Trong Chúc phủ lúc này, người duy nhất còn có thể gọi Chúc Lý thị một tiếng “cô mẫu” chỉ có biểu tiểu thư Tống Uyển Nhi.

Thấy Chúc Lý thị vẫn chưa có động tĩnh, Tống Uyển Nhi lại hạ giọng nhắc: “Cô mẫu, Vô Ngân sư phụ nói, nếu lỡ mất giờ lành hạ táng của đại biểu ca sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của tướng gia. Hơn nữa… còn lo sẽ ảnh hưởng đến chuyện đầu thai kiếp sau của biểu huynh.”

Hai nam nhân ấy là những người Chúc Lý thị coi trọng nhất nên Chúc Lý thị cũng không dây dưa chuyện Hạ Lan Chi vừa nói nữa, chỉ phất tay lạnh nhạt: “Dẫn nó đi thay một bộ quần áo sạch sẽ.”

Ánh mắt Chúc Lý thị tràn đầy khinh miệt, từ trên xuống dưới lạnh lùng đánh giá Hạ Lan Chi một lượt, giọng nói sắc lạnh như dao: “Đúng là nữ nhi của nhà thường dân! Đã bước vào cửa Chúc gia thì phải biết điều một chút, đừng để làm ô uế danh tiếng nhà ta.”

Chúc Lý thị vốn đoán chắc Hạ Lan Chi chỉ là thứ nữ nhà buôn hèn, yếu kém, nông cạn thiếu hiểu biết, nghĩ hạng người này chắc chắn không dám cãi một câu trước mặt đông người. Huống chi Hạ Lan Chi vừa mới thành quả phụ, hôm nay là ngày hạ táng trượng phu, nàng không xuất hiện thì khó ăn khó nói với thiên hạ.

Chính vì thế, Chúc Lý thị mới tự mình ra mặt.

Hạ Lan Chi siết chặt tấm vải trắng đơn bạc, ánh mắt cụp xuống, trong lòng ngầm nguyền rủa. Nếu không bị ép đến đường cùng, nàng sao có thể rơi vào cảnh chật vật như thế!

Hai nha hoàn kéo nàng tới một viện nhỏ vắng vẻ, ném bộ đồ tang cũ kỹ qua loa xuống trước mặt, giọng chẳng buồn che giấu khinh thường: “Thiếu phu nhân, người tự thay đi.”

“Ai, mấy người các ngươi…”

Tống Uyển Nhi cũng theo vào, nhẹ thở dài: “Biểu tẩu, tẩu đừng để trong lòng, bọn hạ nhân trong phủ xưa nay quen thói khinh người.”

Khóe môi Hạ Lan Chi khẽ cong. Nàng nhặt bộ tang phục lên, bước ra sau bình phong, thản nhiên thay y phục như chẳng có chuyện gì.

“Nghe biểu cô nương nói vậy, xem ra cũng từng nếm trải mùi vị ở Chúc phủ rồi à?”

Qua bình phong, giọng Tống Uyển Nhi dịu dàng truyền tới: “Cô mẫu đối với ta luôn yêu thương. Chỉ là… suy cho cùng ta không phải thiên kim Chúc gia, bọn hạ nhân tỏ chút sắc mặt khó coi cũng chẳng lạ.”

“…”

Hạ Lan Chi siết hai dải thắt lưng, khóe môi nhếch nhẹ.