Chương 33

Lời ấy bề ngoài khen ngợi nhưng bên trong châm chọc sâu cay, nói Hạ Lan Chi biết điều, chẳng khác nào bảo Chúc Lý thị hồ đồ, không ra dáng bậc trên.

Chúc Lý thị gần như nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn giữ phép: “Mẫu thân dạy phải. Con dâu nhớ ra còn ít việc cần xử lý, xin phép cáo lui trước.”

“Khoan đã.”

Chúc lão phu nhân phất tay, ánh mắt đảo qua mấy nữ nhân đang cúi đầu run rẩy bên sân: “Kinh Viên giờ chỉ có mỗi Lan Chi ở lại. Những kẻ tạp nham lộn xộn kia nên dọn thì dọn đi. Chớ để lại đây làm chướng mắt.”

Chúc lão phu nhân vốn xuất thân thư hương, từ trước đến nay luôn khinh thường những trò bừa bãi trong hậu viện quyền quý.

Chúc Lý thị nóng ruột chỉ muốn thoát thân, đáp qua loa: “Cũng chỉ là vài kẻ hèn hạ, vài nha hoàn di nương thôi mà. Bán hết ra ngoài là xong.”

Chúc Lý thị liếc sang một bên: “Phương ma ma, chuyện này giao cho ngươi.”

Không con nối dõi, không danh phận, trong mắt người trên thì thϊếp thất và đại nha hoàn chẳng khác nhau là mấy. Nghe nói bị bán ra ngoài, đám người ấy thất kinh đến tột độ. Vương Lan là người đầu tiên quỳ xuống: “Xin phu nhân khai ân!”

Nhưng Chúc Lý thị lạnh như băng, chẳng thèm nhìn một cái: “Cứ làm vậy đi. Trong phủ có quá nhiều kẻ rỗi việc.”

Các nàng ta tưởng được giữ lại là thoát khỏi bể khổ, ai ngờ lại rơi vào hố lửa khác.

“Phu nhân!”

Ngay lúc Chúc Lý thị chuẩn bị rời đi, một giọng nữ the thé vang lên, át cả bầu trời.

Mã Thiến Thiến đẩy mọi người ra, chắn trước mặt Chúc Lý thị: “Phu nhân! Trong bụng thϊếp thân còn đang mang giọt máu của đại thiếu gia! Thϊếp thân… thϊếp thân không thể để con nối dõi của đại thiếu gia lưu lạc bên ngoài được!”

“Cái gì!”

Chúc Lý thị và Chúc lão phu nhân đồng loạt kinh hãi. Hai người vừa còn đứng ở hai chiến tuyến, giờ lại cùng một lòng.

Hạ Lan Chi nhíu mày. Chuyện lớn như vậy, vì sao trước giờ nàng không nghe một chút động tĩnh nào?

Mã Thiến Thiến thân hình hơi đầy đặn, bụng dưới quả thật có chút nhô lên. Nếu không nhìn kỹ, còn tưởng nàng ta ăn nhiều mà béo bụng.

“Ngươi nói ngươi mang thai con của Tuyên Nhi?”

Chúc lão phu nhân khó khăn mở miệng: “…Thật ư?”

“Nếu lão phu nhân không tin, cứ mời đại phu đến bắt mạch.”

Mã Thiến Thiến đáp.

“Vốn tin tức này sớm nên bẩm báo thiếu gia nhưng thiếu gia vừa thành thân rồi xảy ra biến cố liên tiếp, thϊếp thân không biết mở lời sao, đành giấu mãi đến hôm nay…”